Chuyên mục
SỐNG ĐẠO

Việc đình chỉ Thánh lễ thời covid-19 và việc chối Chúa trong bộ phim ‘Im Lặng’

WGPSG — Các Thánh lễ cộng đồng đã bị đình chỉ, nghĩa là Thánh lễ vẫn được cử hành – ngay cả cho chúng ta – nhưng chúng ta sẽ không có mặt ở đó. Chúng ta chỉ tham dự riêng rẽ qua màn hình trực tuyến, cũng giống như bao nhiêu người khác hiện nay trên thế giới phải học hành trực tuyến, làm việc trực tuyến…

Dù sao, đây cũng là sự mất mát đáng buồn nhất cho các tín hữu Công giáo, vì tham dự thánh lễ cộng đồng là một trong những niềm hạnh phúc lớn lao và là nghĩa vụ ân tình của ta đối với Chúa và với nhau. Tuy nhiên, hy sinh nghĩa vụ thánh thiêng này lại chính là cái giá phải trả để có thể chu toàn trách nhiệm đối với nhau trong đại dịch covid-19. Vì trách nhiệm xã hội và trách nhiệm đạo đức, chúng ta cần phải thuận tình tuân theo những đề xuất hợp lý đó của Nhà chức trách.

Trong tình huống này, có nhiều người liên tưởng đến sự hy sinh lạ lùng của các nhà truyền giáo Dòng Tên trong phim ‘Im Lặng’ của đạo diễn Martin Scorsese: Chấp nhận vâng lời Chúa để chối Chúa mà cứu mạng sống các tín hữu! Trong tình huống của chúng ta thì không phải là chuyện chối Chúa, nhưng là chuyện hy sinh thánh lễ cộng đồng vì sức khỏe và mạng sống của mọi người, một hy sinh cần thiết phải thực hiện.

Để hiểu rõ hơn những hy sinh lạ thường trong những thời điểm khác thường, chúng ta cùng nhìn đến 5 câu hỏi đầy bức xúc được đặt ra sau khi khán giả xem xong bộ phim ‘Im Lặng’ – một bộ phim đầy ấn tượng về các nhà truyền giáo ở Nhật Bản trong thời kỳ cấm cách đạo Chúa. Và đọc các câu trả lời của linh mục James Martin, S.J. – người đồng hành với đạo diễn của bộ phim ‘Im Lặng’.

Tại sao linh mục Rodrigues nhiệt tình đi truyền giáo mà rốt cuộc lại chối bỏ đạo Chúa?
Sau khi chối đạo, linh mục Rodrigues có còn tin Chúa nữa không?
Kichijiro có phải là một nhân vật khôi hài không?
Tại sao Thiên Chúa lại im lặng trước bao đau khổ của những kẻ sẵn sàng chết vì Ngài?
Tại sao các nhà truyền giáo lại phải đi đến những nơi khốn khổ đó?
Bộ phim ‘Im Lặng’ ra mắt năm 2016 của đạo diễn Martin Scorsese – kể lại chuyện các linh mục dòng Tên truyền giáo tại Nhật Bản vào thế kỷ 17 – đã được công chiếu trên toàn thế giới. Sau khi phim được phát hành, nhiều người đã gửi cho tôi (Lm James Martin, S.J.) vô số thắc mắc về phim này vì họ biết tôi là một trong những chuyên gia tư vấn cho bộ phim. Và trên đây là 5 thắc mắc được nhiều người đặt ra nhất.

1. Tại sao linh mục Rodrigues nhiệt tình đi truyền giáo mà rốt cuộc lại chối bỏ đạo Chúa?

Trước hết, bỏ đạo có nghĩa là từ bỏ đức tin của mình. Trong phim “Im Lặng”, trước khi linh mục Rodrigues đến Nhật Bản, cũng đã từng có một linh mục tên là Ferreira (do tài tử Liam Neeson thủ vai) đã bị tra tấn, rồi bị nhà chức trách Nhật Bản đe doạ rằng: Nếu Ferreira không chối bỏ đạo Chúa, thì các Kitô hữu Nhật Bản – trong đó có những giáo dân thân yêu của ngài – sẽ bị tra tấn dã man đến chết. Như đã thấy từ đầu phim, linh mục Ferreira đã quyết định chối đạo để khỏi phải nhìn thấy những người thân quen của mình chịu đau khổ. Cha Giám tỉnh dòng Tên của Ferreira đã nói với hai linh mục trẻ tuổi Rodrigues và Garupe rằng: “Vì chúng ta mà cha Ferreira đã không còn được gọi là ‘Kitô hữu’ nữa (đã mất)!”

Lời đe dọa của chính quyền – buộc một người phải chối đạo để tránh cho nhiều người khác khỏi bị tra tấn đến chết – là điều hiếm thấy. Thông thường, trong lịch sử Kitô giáo, chính đương sự bị đưa ra tra tấn và chết vì niềm tin của chính mình.

Rồi cũng giống như cha Ferreira, sau bao nhiêu gian khổ mới đến được Nhật Bản, và trốn chui trốn lủi để truyền giáo, cuối cùng hai linh mục trẻ tuổi Rodrigues và Garupe cũng đã bị bắt và phải đối mặt với tình trạng tiến thoái lưỡng nan: chọn dẵm đạp lên ảnh Chúa để giáo dân của họ được tự do, hoặc cương quyết từ chối động tác này để rồi giáo dân của mình bị hành hình đau đớn khủng khiếp. Đó là một lựa chọn gần như bất khả thi. Như vậy, cả hai linh mục ấy buộc phải “suy tính” trong một tình huống phức tạp, và không dễ tìm được cách giải quyết thích đáng. Cha Rodrigues và cha Garupe đến từ một thế giới ‘đen trắng rạch ròi’, thế mà phải đưa ra những quyết định đau đớn trong một thế giới màu xám – đen và trắng lẫn lộn nhau, rất khó phân định.

Một số nhà phê bình dường như không hiểu được những khó khăn vốn có của sự lựa chọn này.”Tại sao các linh mục dòng Tên ấy không đạp lên ảnh của Chúa Giêsu ngay lập tức để cứu các bổn đạo bớt phải đau đớn ngay từ đầu?”- một nhà báo hỏi tôi. Phóng viên này đã quên mất một điểm then chốt. Toàn bộ cuộc đời của các linh mục dòng Tên là dành cho Chúa Giêsu, Đấng mà họ kết hiệp thường xuyên qua việc suy niệm Tin Mừng, lãnh nhận các bí tích, cầu nguyện và thi hành sứ vụ, đặc biệt qua kinh nghiệm linh thao là một loạt các suy niệm về Chúa Giêsu. Cha Rodrigues đã nhiều lần cả tiếng nói chuyện với Chúa Giêsu, cầu nguyện với Chúa và thường hay tưởng tượng nét mặt thân yêu của Chúa. Chúa Giêsu là trung tâm đời sống của các linh mục dòng Tên. Muốn các tu sĩ dòng Tên dẹp bỏ ngay lập tức mối quan hệ thần thiêng đó – để chối đạo tức thời – là điều hoàn toàn phi thực tế.

Chỉ đến phút cuối, sau những trải nghiệm đau thương, bao gồm việc bị tra tấn và chứng kiến các tín hữu bị hành hình, rồi sau những giờ phút cầu nguyện vật vã, và đặc biệt, sau khi nghe được giọng nói của Chúa, cha Rodrigues mới quyết định dẵm lên ảnh Chúa.

Cha đã dẵm lên ảnh Chúa, không đơn giản chỉ vì muốn cứu mạng sống của các tín hữu Nhật Bản, mà còn vì – khi cầu nguyện – cha biết được chính Chúa Giêsu dạy phải làm như thế. Như vậy, khác với những lời của các nhà phê bình phim ảnh, phim này hoàn toàn không có ý đề cao việc chối đạo, mà là đề cao ý Chúa.

Nhiều khán giả Kitô hữu có vẻ đã hoang mang khi thấy trong phim, chính Chúa Giêsu dạy cha Rodrigues dẵm lên ảnh thánh. Vâng, chính Chúa Giêsu đã yêu cầu linh mục này làm như thế mà cứu các bổn đạo!

Làm sao chúng ta có thể hiểu được điều ấy về mặt thần học? Có lẽ chỉ hiểu được khi ta nhìn vào kinh nghiệm của Chúa Giêsu trong cuộc khổ nạn, như đã được ghi lại trong Phúc Âm. Trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu đã phải chiến đấu nội tâm dữ dội mới hiểu được ý Chúa Cha khi cầu nguyện: “Cha ơi, nếu Cha muốn, xin hãy cho con khỏi uống chén này!” Ngài không muốn chết. Nhưng rồi Ngài cầu nguyện thêm: “Nhưng không phải theo ý Con, nhưng xin theo ý Cha!” (Lc 22,42). Chúa Giêsu làm một điều mà mọi người thân của Ngài đều phản đối. Ngay cả Phêrô cũng không muốn Chúa Giêsu phải chịu khổ: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” (Mt 16,22). Các tông đồ không muốn Chúa Giêsu chịu đau khổ, càng không muốn Chúa phải vác thập giá. Với họ, việc vác thập giá chẳng có ý nghĩa gì cả!

Tuy nhiên, Chúa Giêsu chấp nhận làm công việc xem ra vô nghĩa đó vì đây là điều Chúa Cha yêu cầu. Việc làm này của Ngài, bề ngoài xem ra chẳng có liên quan gì đến Chúa Cha. Tương tự như thế, hành động của linh mục Rodrigues bên ngoài xem ra chẳng có ý nghĩa gì trong mối quan hệ giữa Rodrigues với Chúa Kitô. Nhưng nói cho cùng, không có gì khó hiểu ở đây cả: linh mục này đạp lên ảnh Chúa, đơn giản chỉ vì Chúa đã yêu cầu như thế. Và đối với những người nói rằng Chúa Kitô sẽ không bao giờ đòi hỏi một điều phi lý như vậy, thì xin hãy tự hỏi: các môn đệ đã cảm thấy như thế nào khi Chúa Giêsu bảo họ phải chịu đau khổ và phải chết? Sao lại phải làm một điều vô nghĩa như thế?

Một số cuộc thảo luận xung quanh bộ phim này thậm chí có thể phản ánh các cuộc tranh luận đang diễn ra bên trong Giáo hội hôm nay về việc Đức Giáo hoàng Phanxicô nhấn mạnh đến “sự phân biện” đối với những người phải đối mặt với những tình huống phức tạp, trong đó lối tiếp cận ‘đen trắng rành rọt’ dường như không thích hợp. Một người bạn dòng Tên cảm thấy câu hỏi thiết yếu mà bộ phim đặt ra là: Liệu chúng ta có tin rằng Thiên Chúa vẫn làm việc qua lương tâm của mỗi người, và Ngài giúp họ nhận ra được con đường đúng đắn nhất trong các tình huống phức tạp, ở đó các quy tắc bình thường dường như không phù hợp với thực tế của tình huống đặc biệt ấy?

Trong sách Linh Thao, Thánh Ignatio có nói đến ba mức độ khiêm tốn.

Mức độ thứ nhất là khi người ta không làm gì sai trái về mặt luân lý. Nghĩa là, họ đang có một cuộc sống lành mạnh.

Mức độ thứ hai là khi một người, đứng trước những lựa chọn – ví dụ giữa giàu có và nghèo đói, hay giữa danh dự và nhục nhã – anh ta cảm thấy hoàn toàn tự do để chấp nhận bất cứ điều gì Chúa muốn, không vướng víu vào bất kỳ bên nào hay cái nào. Hễ Chúa muốn cái gì thì tôi chọn cái ấy, bất kể là giàu có hay nghèo đói, danh dự hay nhục nhã.

Mức độ khiêm nhường thứ ba, cao nhất, là khi một người có thể chọn điều xem ra đáng hổ thẹn, nhưng lại đưa họ đến gần Chúa hơn, như sách Linh Thao viết: “Tôi muốn được xem như một kẻ ngu dốt bất tài vì Đức Kitô, Đấng đã từng bị xem như thế”. Đó là một người chấp nhận bị người khác hiểu lầm, giống như Đức Kitô đã từng bị hiểu lầm.

Và đấy là những gì linh mục Rodrigues đã chọn: đã chấp nhận sự hiểu lầm từ các Kitô hữu châu Âu, từ các bề trên dòng Tên của ngài, và thậm chí từ những người xem phim hiện đại.

2. Sau khi chối đạo, linh mục Rodrigues có còn tin Chúa nữa không?

Sau khi chối đạo, Rodrigues không còn có thể sống đời linh mục nữa, phải sống âm thầm ở Nhật như một người Nhật Bản có gia đình. Ở cảnh cuối của bộ phim, đạo diễn Scorsese cho khán giả xem tang lễ của Rodrigues. Trong nghi thức lễ tang, người vợ Nhật của Rodrigues đã bỏ vào tay chồng mình chiếc thánh giá mà trước đó, một trong những người bạn Kitô hữu Nhật Bản đã tặng cho vị linh mục này khi đang truyền giáo. Khi đọc lần đầu tiên kịch bản của cảnh cuối này, tôi đã rất xúc động với hình ảnh cho thấy Scorsese đã “giữ thật chặt” đức tin của mình cho đến khi xuống mộ.

Người vợ của Rodrigues hẳn đã hiểu rõ: cây thánh giá này có giá trị vô cùng lớn đối với chồng bà, hiểu rằng đức tin của Rodrigues là vô cùng quan trọng đối với ông. Với những khán giả còn nghi ngờ niềm tin của Rodrigues sau khi chối đạo, xin vui lòng tự hỏi: Rodrigues còn giữ thánh giá này làm gì nếu ông không còn tin nữa – nhất là khi vật thánh này sẽ là mối nguy lớn cho bản thân ông và gia đình, nếu bị phát giác.

Thật vô lý khi cho rằng một linh mục dòng Tên có thể bất ngờ không còn tin Chúa Giêsu, Đấng mà ông đã tin tưởng yêu mến suốt quãng đời rất dài, thậm chí là đã từng chịu mọi gian khổ để rao giảng về Ngài. Một lần nữa, tôi muốn phân biệt việc ‘giữ đức tin’ với việc ‘công khai chối đạo’. Ngay cả linh mục Ferreira – được tài tử Liam Neeson thủ vai rất tinh tế – có vẻ như cũng không hề thoải mái khi nói với Rodrigues về việc công khai chối đạo của mình. Trong phim, lời nói của Ferreira thì diễn tả sự chối đạo, nhưng khuôn mặt của Ferreira thì lại cho thấy ông vẫn đang bị dằn vặt với quyết định ấy của mình.

Nhưng có một cách dễ dàng nhất để thấy rằng Rodrigues vẫn tin tưởng vào Chúa, đó là – vào cuối phim – mặc dù đã công khai chối đạo, Rodrigues vẫn cầu nguyện. Ông đã nói với Chúa: “Cho đến tận hôm nay, tất cả những gì con làm, mọi thứ con đã làm, đều là để nói về Chúa. Chính trong im lặng mà con nghe thấy tiếng Ngài”. Nếu không còn tin Chúa, Rodrigues đã không nói chuyện với Chúa nữa.

3. Kichijiro có phải là một nhân vật khôi hài không?

Tôi nghe nói rằng: khuôn mặt của Kichijiro – là anh chàng hướng dẫn viên Nhật Bản đầu tiên của Rodrigues và Garupe, rồi sau đó thành bạn của Rodrigues – đã mang lại những tiếng cười thú vị trong rạp chiếu phim. Kichijiro đã từng nhận mình là một kẻ tội lỗi. Anh chối đạo nhiều lần và đã hèn nhát khai nộp Rodrigues cho nhà chức trách Nhật Bản.

Đặc biệt, Kichijiro đã nhiều lần đến với linh mục Rodrigues để xưng tội, và tận cuối bộ phim, sau khi Rodrigues đã chối đạo rồi, anh vẫn tìm kiếm vị ‘cựu linh mục’ này để tha thiết xin xưng tội.

Khán giả đã bật lên tiếng cười khi thấy Kichijiro nhiều lần tái phạm tội chối đạo, rồi cũng nhiều lần vội vã cắm cúi đi xin xưng tội ngay sau đó. Tôi thấy, con người là như thế! Trong chúng ta, ai đã không từng phải chiến đấu với một thứ tội nào đó, một cái tội dai dẳng thường xuyên quay trở lại ám ảnh chúng ta? Ai đã không từng cảm thấy xấu hổ về việc mình cứ phải xưng tội nhiều lần về cùng một thứ tội hay phạm? Ai đã không từng rất nhiều lần mong ước nhận được sự tha thứ của Chúa?

Vào cuối phim, anh chàng rất yếu đuối này dường như cũng muốn giúp Rodrigues quay trở lại với sứ vụ linh mục của mình khi tìm đến xin xưng tội với Rodrigues. Trong một cảnh rất cảm động, do sự nài nỉ của Kichijiro, Rodrigues đã nghiêng đầu mình trên đầu của Kichijiro, như thể là đang cầu nguyện cho hắn. Và xem ra cũng rất giống như đang xá tội cho hắn!

Cảnh cuối cùng về Kichijiro có thể được coi là huyền nhiệm nhất: Một viên chức Nhật Bản chú ý đến chiếc dây Kichijiro đang đeo quanh cổ và giật đứt nó. Viên chức này mở chiếc túi nhỏ gắn liền với sợi dây và trông thấy một tấm ảnh đạo, nên nhanh chóng bắt Kichijiro đi, có lẽ là dẫn đi xử tử.

Tôi phải xem đến ba lần mới nhận ra điều lạ lùng này: Kichijiro cuối cùng đã trở thành vị tử đạo truyền thống của Kitô giáo, có thể được mọi người Công giáo công nhận để đưa lên bàn thờ mà tôn kính, vì hắn quả thật đã chết vì đạo Chúa. Nhưng thật mỉa mai khi anh chàng “yếu đuối” ấy lại vô tình trở thành một vị anh hùng, trong khi người đàn ông “mạnh mẽ hơn”, là Rodrigues, đã từng chịu bao nhiêu khổ cực khi đi truyền giáo, đã “tử vì đạo” theo một cách khác, lại sẽ không bao giờ được tôn kính, thậm chí có thể bị khinh miệt mãi mãi vì đã dẵm đạp lên ảnh Chúa (dù là để làm theo ý Chúa mà cứu sống nhiều người). Đây quả là một huyền nhiệm khó hiểu về sự hy sinh và tử đạo.

4. Tại sao Thiên Chúa im lặng?

Đây có lẽ là câu hỏi khó nhất; và vì thế, không có gì ngạc nhiên khi cả Endo và Scorsese đều lấy cụm từ này làm tựa đề cho cuốn sách và bộ phim của mình (Bộ phim “Im Lặng” của đạo diễn Scorsese đã được thực hiện theo nội dung cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nhật Bản Endo).

Rất nhiều lần, linh mục Rodrigues đã rên rỉ than van về sự im lặng của Chúa. Điều này có thể hiểu theo hai nghĩa:

Một là, linh mục Rodrigues không cảm nhận được sự hiện diện của Chúa khi cầu nguyện. Cha cảm nhận rõ rệt sự vắng mặt này khi run rẩy ngập ngừng trước quyết định giẫm lên ảnh thánh (Khi vừa giẫm lên ảnh Chúa để mong cứu các bổn đạo, linh mục Rodrigues ngay sau đó đã đổ người xuống đất, ôm chặt lấy ảnh thánh mà khóc nức nở. Ôi, cha Rodrigues đâu muốn làm như thế! Chúa ở đâu? Sao Chúa lại im lặng?).

Hai là, linh mục Rodrigues cảm thấy rằng Thiên Chúa im lặng khi không giúp đỡ những người đang bị tra tấn dã man đến chết. Cảnh hai linh mục dòng Tên vô cùng đau khổ khi núp trong bụi cây từ xa, kinh hoàng nhìn các Kitô hữu Nhật Bản bị đóng đinh trên biển. Họ mong có một biến cố gì đó xảy ra để giúp các tín hữu khỏi bị giết chết (nhưng hoàn toàn vô vọng, vì Chúa cứ… im lặng?)
Sự im lặng của Chúa theo nghĩa thứ nhất: Có rất nhiều ví dụ về những Kitô hữu đạo đức cảm thấy Chúa thật xa vắng. Một ví dụ gần đây nhất chính là Thánh Têrêsa Calcutta, đã trải qua một “đêm tối” trong suốt nhiều thập kỷ, trải dài cho đến cuối cuộc đời. Cuốn sách “Im Lặng” của nhà văn Endo đã được viết trước khi những trải nghiệm tăm tối của Mẹ Têrêsa về sự im lặng của Thiên Chúa được công bố. Nhưng Endo đã biết những trải nghiệm đau đớn của các vị thánh khác về sự im lặng của Thiên Chúa, ví dụ, Thánh Gioan Thánh Giá. Tương tự như Thánh Têrêsa Calcutta, linh mục Rodrigues đã rất nhiều lần đau đớn vì không nghe được tiếng Chúa khi cầu nguyện, khác với trước đó khi cha đã từng nghe được tiếng Chúa nói với mình.

Tuy nhiên, khi kết thúc bộ phim, Rodrigues nói rằng Chúa vẫn ở trong “mọi sự” (cách nói của Dòng Tên là “tìm thấy Chúa trong mọi sự.”) “Chính trong im lặng mà con đã nghe được tiếng Chúa”, cha nói. Bên cạnh việc nghe được tiếng Chúa Kitô yêu cầu cha giẫm lên ảnh thánh, cha còn nhận ra rằng Chúa luôn ở với mình, ngay cả khi không nói gì với cha khi cha cầu nguyện. Cha nhận ra rằng, dù không nói gì với cha trong nội tâm, Thiên Chúa vẫn nói với cha qua những sự việc bên ngoài.

Sự im lặng của Chúa theo nghĩa thứ hai: Thiên Chúa im lặng khi không giúp đỡ những người đang bị tra tấn dã man đến chết. Đây là điều khó trả lời hơn, cũng là vấn nạn muôn thuở về đau khổ và sự dữ. “Tại sao lại có đau khổ?” Sẽ không có một câu trả lời nào có thể làm thỏa mãn tâm hồn những người đang phải trải qua những đau khổ sâu xa, cho dù họ có đạo đức đến mấy đi nữa.

Tuy nhiên, ba quan điểm Kitô giáo về đau khổ có thể được coi là hữu ích.

Thứ nhất, Kitô hữu tin rằng Chúa Giêsu, Đấng đã trải qua đau khổ, hiểu được đau khổ và gần gũi với người đau khổ. Thứ hai, trong cái nhìn sâu sắc đó, một số nhà thần học đã nói về một vị Thiên Chúa cùng chịu đau khổ với những người đau khổ. Thứ ba, Kitô hữu tin rằng đau khổ không bao giờ là tiếng nói sau cùng. Luôn luôn có hy vọng về sự Phục Sinh, về cuộc sống mới không chỉ dành cho người đau khổ mà cho toàn thể nhân loại.

Vậy Chúa ở đâu khi những Kitô hữu Nhật Bản đang bị tra tấn và bị đóng đinh? Tôi dám nghĩ rằng: Chúa đang cùng với họ, cận kề họ, bên cạnh họ và nhìn họ chằm chằm với nỗi đau khổ giống như hai linh mục Rodrigues và Garupe đang đau đớn nhìn những tín hữu thân thiết của mình bị đóng đinh trên bờ biển.

5. Tại sao các nhà truyền giáo lại đến đó và ở đó?

Rất nhiều nhà phê bình đã đặt câu hỏi này với sự chê trách: Đến đó và ở đó làm gì để rồi cuối cùng thất bại đến mức một kẻ giảng đạo lại trở thành kẻ công khai chối đạo?

Lịch sử các nhà truyền đạo Kitô ở Nhật Bản – và cả ở những nơi khác – là một vấn đề phức tạp. Hãy nhớ rằng, khi nói về ‘các nhà truyền đạo Kitô’, chúng ta đang nói về một lịch sử hơn 2000 năm, bắt đầu từ Thánh Phaolô và diễn ra ở hầu hết các quốc gia trên thế giới. Thêm vào đó, sự đa dạng của quê hương các nhà truyền giáo càng làm tăng nét phức tạp của lịch sử. Ngay cả khi chúng ta chỉ đơn giản xem xét thời đại của bộ phim là thế kỷ 17: đó chính là lúc hầu hết các quốc gia Châu Âu đều đã gửi các nhà truyền đạo Kitô ra nước ngoài. Hơn nữa, chúng ta còn phải kể đến nhiều cách tiếp cận khác nhau của nhiều dòng tu Công giáo đang hoạt động trong lĩnh vực truyền giáo: Dòng Phan Sinh, Dòng Tên, Dòng Đa Minh, v.v… Trong một số trường hợp, các linh mục và tu sĩ truyền giáo đã cùng đi với đại diện quyền lực của thực dân và đã bị coi như là các phụ tá của các nhà hoạt động chính trị này (cho dù cái nhìn đó thường không đúng).

Các nhà truyền giáo đã đến những vùng đất mới này để đem lại những gì họ coi là quà tặng vô giá cho những người mà họ sẽ gặp: đó là Tin Mừng của Chúa Giêsu Kitô.

Chúng ta hãy nhìn vào trường hợp của hai linh mục Rodrigues và Garupe. Cả hai đều đến Nhật Bản để loan truyền Phúc Âm. Họ được gửi đến từ Bồ Đào Nha, không chỉ đơn giản là tìm Cha Ferreira, mà còn ở lại Nhật Bản nữa. Họ mang đến cho dân tộc ấy một điều quý báu nhất: Đó chính là Chúa Giêsu. Có ngạo mạn không khi nói rằng họ đang mang đến một món quà? Vài người có thể nghĩ như vậy, nhưng tôi thì không. Hãy nghĩ về những nhà truyền giáo như là các thầy thuốc muốn mang thuốc đến với những người mà họ biết là đang rất cần những thang thuốc này. Và họ đã làm như vậy, cho dù rất nguy hiểm cho chính mạng sống của họ.

Trong thực tế, các nhà truyền giáo Dòng Tên đã hy sinh vô vị lợi cho các dân tộc mà họ đang phục vụ – chịu đựng những khó khăn khủng khiếp về thể xác, nghiên cứu ngôn ngữ địa phương (thậm chí còn soạn từ điển cho những ngôn ngữ đó, mà hiện vẫn đang được sử dụng), ăn những thực phẩm xa lạ và làm việc vất vả như những người mà họ phục vụ (xem nhật ký của Thánh Jean de Brébeuf -một trong những vị tử đạo ở Bắc Mỹ- và lời khuyên của ngài với các anh em dòng Tên rằng họ cần phải chèo thuyền vất vả như người Huron để không bị xem là lười biếng). Điều đó được gọi là “hội nhập văn hoá”, một sự yêu thương gắn bó chính mình vào nền văn hoá địa phương.

Các linh mục dòng Tên đã làm như thế vì tình yêu. Vì yêu Chúa và các dân tộc mà họ đã tận tâm phục vụ. Nếu bạn nghi ngờ động lực của họ, thì tôi xin hỏi điều này: Bạn có sẵn lòng bỏ lại đằng sau tất cả những gì bạn biết – bỏ quê hương, ngôn ngữ, gia đình, bạn bè, thực phẩm, văn hoá, truyền thống của bạn – để đi đến tận cùng thế giới với bao nhiêu nguy hiểm đợi chờ, mong tặng một món quà cho một nhóm người mà bạn chưa bao giờ gặp, một nhóm người mà nhiều người ở nước bạn nghĩ là không xứng đáng được tặng món quà ấy vì biết rằng bạn có thể bị tra tấn và giết chết? Đối với tôi, đấy là hành động của một tình yêu vĩ đại.

Như vậy cuối cùng, phim “Im lặng” chính là phim nói về tình yêu. Trước hết, đó là tình yêu của hai linh mục trẻ Rodrigues và Garupe đối với người thầy cũ của mình là Cha Ferreira. Đó là tình yêu của ba linh mục dòng Tên đối với dân tộc Nhật Bản. Và tình yêu mãnh liệt của Cha Rodrigues đối với Chúa Giêsu Kitô.

Trên tất cả, đó chính là tình yêu của Chúa Giêsu dành cho linh mục Rodrigues, dành cho anh em Dòng Tên, dành cho dân tộc Nhật Bản và cho toàn thể nhân loại. Khi hiểu được tình yêu này, bạn sẽ hiểu được nội dung của phim “Im lặng”.

Lm James Martin, SJ / Lm Vi Hữu chuyển ngữ (Nguồn: Sách Nhịp Sống Tin Mừng)

Chuyên mục
CẦU NGUYỆN

VỊ HỒNG Y ĐẦU TIÊN BỊ NHIỄM VIRUS COVID-19

VỊ HỒNG Y ĐẦU TIÊN BỊ NHIỄM VIRUS CORONA
Đức Hồng Y Angelo De Donatis, giám quản Giáo phận Roma, đã có kết quả xét nghiệm dương tính với virus corona.

Ngài là vị Hồng y đầu tiên bị nhiễm virus corona.
Trong vài ngày qua, Đức Hồng y De Donatis bị sốt, một trong những triệu chứng chính của Covid-19.
Do sốt không giảm và theo đề nghị của các cộng sự viên, Đức Hồng y đã đến bệnh viện Gemelli ở Roma để làm xét nghiệm.

Ngày 30/03 Đức Hồng y đã nhận kết quả xác nhận ngài dương tính với virus corona.
Giáo phận Roma đã đưa ra thông cáo về tin này và cho biết Đức Hồng y hiện đang được điều trị tại bệnh viện Gemelli.
Ngài vẫn còn sốt nhưng tình hình chung của ngài ổn định và ngài bắt đầu được điều trị.

Để phòng ngừa, các cộng sự viên thân tín của Đức Hồng y đang tự cách ly. Ngoài những người này, trong những ngày vừa qua Đức Hồng y gặp rất ít người ở Tòa giám mục Roma.
Ngài không tham dự cuộc họp nào trừ việc cử hành Thánh lễ tại đền thánh Đức Mẹ Tình yêu Chúa nhưng ngài luôn giữ khoảng cách an toàn, tránh tiếp xúc với số ít người hiện diện ở đó.

Tuy là người không thích xuất hiện trước truyền thông, Đức Hồng y De Donatis muốn chia sẻ tâm trạng của ngài trong thời khắc thử thách này.

Ngài tuyên bố: “Tôi thanh thản và tín thác! Tôi phó thác cho Chúa và cho sự hỗ trợ bằng lời cầu nguyện của tất cả anh chị em, các giáo dân yêu quý của giáo phận Roma! Tôi sống thời khắc này như một cơ hội mà Đấng Quan phòng ban cho tôi để chia sẻ đau khổ với nhiều anh chị em. Tôi dâng lời cầu nguyện cho họ, cho cộng đoàn giáo phận và cho các cư dân của thành Roma!”.

Trong vòng ít phút sau khi tin tức được loan đi, Đức Hồng y đã nhận được rất nhiều tin nhắn ủng hộ từ các nhân viên và đặc biệt từ các linh mục của Roma, những người luôn gắn bó với ngài.

Đối với họ, ngài là Giám quản và là người cha thiêng liêng. Ngài là con người của đức tin và không lo lắng khi biết kết quả kiểm tra.
Đức Hồng y De Donatis năm nay 66 tuổi.

Năm 2014, khi đang còn là linh mục, ngài vinh dự được Đức Thánh Cha Phanxicô chọn giảng tĩnh tâm cho giáo triều roma.
Năm 2015 ngài được bổ nhiệm làm giám mục phụ tá của giáo phận Roma và trở thành Giám quản của Roma năm 2017.

Năm 2018 ngài được Đức Thánh Cha thăng làm Hồng y.
Đức Thánh Cha là Giám mục của Roma, nhưng việc lãnh đạo giáo phận được trao cho vị Giám quản và hiện nay vị này chính là Đức Hồng y Angelo De Donatis. (Vatican Insiders 30/03/2020)

Chúng ta cùng hiệp ý cầu nguyện cho ngài và những nạn nhân Corona.
Theo Vatican News

Chuyên mục
SỐNG ĐẠO

Hình ảnh Đức Mẹ bên cạnh cây Thánh Giá Đức Cha ban phép lanh ngày 27/03/2020

(Đức mẹ cầu nguyện bên thánh giá Chúa) Đức Mẹ không bỏ rơi nhân loại. Tin tưởng và phó thác cho Chúa và Mẹ Maria . Amen

Cây thánh giá phép lạ được Đức Phanxicô tôn kính ngày chúa nhật 15 tháng 3, được tháo rời ở nhà thờ San Marcello al Corso để đưa đến Quảng trường Thánh Phêrô trong buổi cầu nguyện Đức Phanxicô sẽ đọc lúc 6 giờ chiều ngày 27 tháng 3 để xin chấm dứt đại dịch coronavirus.

SỰ “LINH DIỆU” CỦA CÂY THÁNH GIÁ 498 NĂM TUỔI
– Hình 1. Thánh giá được rước kiệu năm 1931, cũng là cây thánh giá đã làm cho dân thành Rôma hết dịch bệnh vào năm 1522. Sau đó biến cố này, cây thánh giá được đưa về Vatican vào năm 1650 cho đến nay.

– Hình 2. Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II tôn vinh cây thánh giá này vào năm 2000 để xin Chúa thứ tha tội lỗi cho thế giới.

– Hình 3. Cũng là cây thánh giá này, tức là 498 năm sau, vào ngày 28/03/2020, tại quãng trường thánh Phêro, Đức Thánh Cha Phanxicô tha thiết nài xin Chúa dập tắt nạn đại dịch virus Corona đang lan rộng khắp thế giới.


XIN CHÚA NHẬN LỜI CHÚNG CON!

– Khi bạn đọc xong thông tin này, tôi mời bạn dâng một lời cầu nguyện tắt, để Ngài nhanh chóng ra tay hành động. Bạn đồng ý với tôi không? Tôi rất cần nhiều người chung lời cầu nguyện VÀ CHIA SẺ BÀI VIẾT CHO NHIỀU NGƯỜI.
(Lm Jos Trần Chính Trực)

Chuyên mục
CẦU NGUYỆN

SỰ “LINH DIỆU” CỦA CÂY THÁNH GIÁ 498 NĂM TUỔI ĐỨC THÁNH CHA SỬ DỤNG BAN PHƯỚC LÀNH

Cây thánh giá phép lạ được Đức Phanxicô tôn kính ngày chúa nhật 15 tháng 3, được tháo rời ở nhà thờ San Marcello al Corso để đưa đến Quảng trường Thánh Phêrô trong buổi cầu nguyện Đức Phanxicô sẽ đọc lúc 6 giờ chiều ngày 27 tháng 3 để xin chấm dứt đại dịch coronavirus.

SỰ “LINH DIỆU” CỦA CÂY THÁNH GIÁ 498 NĂM TUỔI
– Hình 1. Thánh giá được rước kiệu năm 1931, cũng là cây thánh giá đã làm cho dân thành Rôma hết dịch bệnh vào năm 1522. Sau đó biến cố này, cây thánh giá được đưa về Vatican vào năm 1650 cho đến nay.

– Hình 2. Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II tôn vinh cây thánh giá này vào năm 2000 để xin Chúa thứ tha tội lỗi cho thế giới.

– Hình 3. Cũng là cây thánh giá này, tức là 498 năm sau, vào ngày 28/03/2020, tại quãng trường thánh Phêro, Đức Thánh Cha Phanxicô tha thiết nài xin Chúa dập tắt nạn đại dịch virus Corona đang lan rộng khắp thế giới.
XIN CHÚA NHẬN LỜI CHÚNG CON!

– Khi bạn đọc xong thông tin này, tôi mời bạn dâng một lời cầu nguyện tắt, để Ngài nhanh chóng ra tay hành động. Bạn đồng ý với tôi không? Tôi rất cần nhiều người chung lời cầu nguyện VÀ CHIA SẺ BÀI VIẾT CHO NHIỀU NGƯỜI.
(Lm Jos Trần Chính Trực)

Chuyên mục
CẦU NGUYỆN

LỜI CẢNH BÁO CỦA ĐỨC PHANXICÔ: “DIỆT CHỦNG DO VI-RÚT”

“Diệt chủng do bệnh vi-rút”: Lời cảnh báo của Đức Phanxicô với các chính quyền chủ trương ưu tiên cho kinh tế hơn là cho sức khỏe người dân.

Đức Phanxicô trong buổi Kinh Truyền Tin ở Thư viện Vatican ngày chúa nhật 29 tháng 3.
Hôm qua, trong bức thư viết tay gởi cho ông Andrés Gallardo, chủ tịch Hội đồng các Chánh án và Thẩm phán về các Quyền xã hội Liên Mỹ ở Buenos Aires, Đức Phanxicô cảnh báo “sự diệt chủng vì vi-rút” có thể xảy ra nếu các chính quyền đặt ưu tiên kinh tế hơn sức khỏe con người.

Trong thư, ngài nghĩ đến các chính quyền “đã có các biện pháp mẫu mực đặt ưu tiên bảo vệ người dân. Đúng là các biện pháp này ‘làm phiền’ cho những người buộc phải tôn trọng, nhưng luôn vì lợi ích chung và về lâu dài đa số người dân chấp nhận, họ phản ứng với một thái độ tích cực.” Ngài khen các chính quyền “đã chứng tỏ cho thấy ưu tiên của họ trong các quyết định, người dân là trên hết”. Và đó là điều quan trọng vì chúng ta tất cả đều biết, bảo vệ người dân là cả một thảm họa kinh tế. Ngài cảnh báo: “Thật đáng buồn nếu điều này trở thành ngược lại, như thế kéo theo cái chết của nhiều người dân, một cái gì như diệt chủng do vi-rút.”

Ngày thứ sáu Đức Phanxicô cũng cho biết ngài có cuộc họp với Bộ Phát triển Nhân bản Toàn diện để suy nghĩ về “tình hình hiện nay và hậu đại dịch.” Ngài cho biết, “phải chuẩn bị cho các hệ quả, nhất là các hệ quả phải đối diện: nạn đói, đặc biệt là với những người không có việc làm thường xuyên (các băng đảng… vv.), bạo lực, sự xuất hiện của những người cho vay nặng lãi, các tội phạm không còn nhân tính.”

Trong phần đầu bức thư, trả lời cho một e-mail ông Gallardo gởi cho ngài ngày thứ năm, với tư cách là Chủ tịch Ủy ban Thẩm phán Liên Mỹ, ông liên lạc thường xuyên với Đức Phanxicô, ông cho báo La Nacion biết, ngài rất quan tâm đến tình trạng hiện nay.

Ngài viết: “Tất cả chúng ta đều quan tâm đến sự tăng trưởng về địa lý của đại dịch.” Dù ngài cảm thấy đầy hy vọng trước “phản ứng của rất nhiều người, bác sĩ, y tá, thiện nguyện viên, các tu sĩ nam nữ đã liều mạng sống của mình để chữa trị và để bảo vệ những người khỏe mạnh để họ không bị lây.”

Chiến tranh đã đủ
Trên một vấn đề khác, cũng trong buổi Kinh Truyền Tin được truyền hình ngày chúa nhật, Đức Phanxicô chuyển lời kêu gọi ngưng bắn trên toàn cầu và ngay lập tức của ông Antonio Guterres, Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc dù đang trong tình trạng khẩn cấp đối phó với dịch bệnh Covid-19, ngài nói: “Tôi kết hiệp với tất cả những ai chấp nhận lời kêu gọi này, tôi mời gọi tất cả mọi người ngưng mọi hình thức thù địch hiếu chiến, thiết lập các hành lang nhân đạo, mở con đường ngoại giao, quan tâm đến những người ở trong tình trạng bấp bênh nhất.”

Ngài xin: “Cùng dấn thân chống nạn dịch có thể làm cho mỗi người thấy nhu cầu cần phải tăng thêm tình huynh đệ vì tất cả là thành viên của cùng một gia đình.” Đặc biệt ngài nêu lên việc cam kết để vượt qua sự canh tranh giữa các nhà lãnh đạo quốc gia và các thành phần khác vì lý do: các xung đột không thể nào giải quyết bằng chiến tranh! Cần phải vượt qua sự đồi kháng và đối lập bằng đối thoại và xây dựng để tìm hòa bình.”

Vào ngày thứ sáu 27 tháng 3, Đức Phanxicô đã cử hành một buổi cầu nguyện đặc biệt tại Quảng trường Thánh Phêrô trống vắng giáo dân, họ bị cách ly ở nhà. Ngài đã có lời kêu gọi đặc biệt cho các tù nhân, ngài tố cáo: “Tôi đọc một bản báo cáo của các ủy ban nhân quyền, nói về vấn đề nhà tù quá tải có thể trở thành một thảm kịch.

Tôi xin các nhà cầm quyền quan tâm đến vấn đề trầm trọng này và có các biện pháp cần thiết để tránh các thảm kịch trong tương lai.”

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Chuyên mục
SỐNG ĐẠO

HÌNH ẢNH ĐI VÀO LỊCH SỬ GIÁO HỘI

HÌNH ẢNH ĐI VÀO LỊCH SỬ GIÁO HỘI
(Đây là tâm tình và nước mắt của tôi.Ai muốn tò mò thì đọc hết những dòng chữ dưới đây)
– Hồi tối, tôi tham dự trực tuyến Đức Thánh Cha cầu nguyện và ban phép lành Toà Thánh, có Ơn Toàn Xá đi kèm cho nhân loại MÀ TÔI KHÓC TỪ ĐẦU ĐẾN CUỐI.

– Tôi khóc khi vừa nhìn thấy “một ông cụ già” là cha của chúng ta, năm nay hơn 80 tuổi, chỉ còn một lá phổi, đôi chân không còn vững bước, giữa quảng trường trời mưa, không một bóng người để cầu nguyện cho nhân loại thoát khỏi cơn đại dịch. Ở tuổi của ngài, tuổi đáng được nghỉ ngơi tránh dịch. Thế mà không, ngài không làm điều đó. Ngài sẵn sàng ở giữa đoàn chiên, sẵn sàng hi sinh tính mạng vì đoàn chiên.

– Tôi nhìn rất kỹ nét mặt của ngài. Ngài quá đau khổ, vì thế giới đang lan tràn sự chết chóc. Ngài tha thiết xin Chúa hãy mau trỗi dậy dẹp tan sóng gió thần chết. Ngài vừa nói đến đây, tôi lại khóc to hơn. – Lạy Chúa, con là vật phàm hèn, chẳng làm gì nên công trạng, nhưng xin Chúa thương đến Đức Thánh Cha của chúng con. Sức ngài yếu quá rồi Chúa ơi, mà bây giờ dịch bệnh trên thế giới như đang đè nặng trên cuộc đời của ngài.

Nói đến đây, tôi cũng nghẹn lời, và không nói với Chúa được điều gì nữa!
Ngài đã cầu nguyện và ban Ơn Toà Xá cho chúng ta. Chúng ta sẵn lòng cầu nguyện cho ngài không?


St

Chuyên mục
CẦU NGUYỆN

Sau khi 1,4 tỷ giáo dân cùng Đức Thánh Cha cầu nguyện, thì đây có lẽ là câu trả lời của Thiên Chúa chăng?

Sau khi 1,4 tỷ giáo dân cùng Đức Thánh Cha cầu nguyện, thì đây có lẽ là câu trả lời của Thiên Chúa chăng?
Theo lịch được in ra, vào ngày mai tức 29/3/2020 có câu kinh thánh: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh” (Ga 11,4).
Liệu rằng có giống 500 năm trước, Cây Thánh Giá đã chữa khỏi bệnh dịch đen cho Roma sẽ xảy ra lần nữa?
Hãy cầu nguyện và phó thác mọi sự trong tay Thiên Chúa. Để Ngài ban ơn chữa lành cho chúng ta.

Lời nguyện trong cơn dịch bệnh
Đây là lời nguyện chính thức của Hội đồng Giám mục Việt Nam để cầu nguyện trong cơn dịch bệnh Covid-19.

Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi toàn năng
chúng con đang họp nhau cầu nguyện,
tha thiết nài xin cho cơn dịch bệnh mau chấm dứt.

Lạy Chúa Cha giàu lòng thương xót
xin nhìn đến nỗi thống khổ
của đoàn con trên khắp thế giới,
đặc biệt tại những nơi dịch bệnh đang hoành hành.
Xin củng cố đức tin của chúng con,
cho chúng con hoàn toàn tín thác
vào tình yêu quan phòng của Cha.

Lạy Chúa Giêsu là Đấng cứu độ duy nhất,
là vị lương y đầy quyền năng và lòng thương xót,
xin thương cho các bệnh nhân sớm được chữa lành,
và an ủi các gia đình đang gặp khó khăn thử thách.

Xin cho lời chúng con khiêm tốn cầu nguyện,
được chạm tới trái tim nhân lành của Chúa,
xin giảm bớt gánh nặng khổ đau,
và cho chúng con cảm nhận được bàn tay Chúa
đang ân cần nâng đỡ chúng con.

Lạy Chúa Thánh Thần là nguồn sức mạnh tình yêu,
xin soi sáng các vị hữu trách và những người có khả năng,
giúp họ sớm tìm ra phương thuốc chữa trị dịch bệnh,
xin ban cho các bác sĩ và nhân viên y tế
sức mạnh của tình thương và lòng nhiệt thành quảng đại,
luôn tận tâm tận lực phục vụ các bệnh nhân.

Chúng con xin trao vào đôi tay từ mẫu của Mẹ Maria,
những lời khẩn nguyện trong cơn đại nạn,
nhờ lời Đức Mẹ chuyển cầu,
xin Chúa nhận lời chúng con. Amen

Nguồn: https://www.facebook.com/CongGiaoVietNam.vn/posts/1861240827341713?__xts__[0]=68.ARA8UF3Ne4J2SmHuSgNhsMSFrTTHKRnrnaMM14Wt_rD3WHyAFpj5zr5RIYn9dIO5fh46iyTcYXAxdDhBhkgyqXgfRFwiGCWeoygP_eEwR4qh78Wwuv_EuIyn1ABJK7gLJYPD6aHFiGe6yVGo60SNvVqRW4mKvoL78qQ-HYED8kBquB4GtKkQiIlr79Wih8RcK5ZV857UcWs-4q5x2iZXOd-Cu73uBDmL-47Bmr4TT29GTksY-661Zt2n5-oF2q2hJOBtuieVTyFCXMXYURBri73Y76NgUn12To0phRAuFe3-bm42n9GXTuKKVYWpu4DGhN4RLcgDomcWrcyB-oy3k21BPg&__tn__=-R

Chuyên mục
SỐNG ĐẠO

TÔN GIÁO NÀO TỐT NHẤT?

– Đây là một mẩu đối-thoại ngắn với Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma , nhà Thần-học người Brazil , Leonardo Boff kể lại :
Tại một cuộc hội-thảo bàn tròn về “Tôn-giáo và tự-do” có Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma và tôi cùng tham-dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi ngài vừa tinh-nghịch vừa tò-mò :

– “Thưa ngài, tôn-giáo nào tốt nhất? ”
– Tôi nghĩ ngài sẽ nói:
– “Phật-giáo Tây-tạng” hoặc
“Các tôn-giáo phương Đông, lâu đời hơn Ki-tô giáo nhiều”.

– Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma trầm-ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi…
– Điều này làm tôi ngạc-nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh.
– Ngài trả lời:
– “Tôn-giáo tốt nhất là tôn-giáo đưa anh đến gần Đấng tối-cao nhất. Là tôn-giáo biến anh thành con người tốt hơn”.

– Để giấu sự bối-rối của tôi trước 1 câu trả-lời đầy khôn-ngoan như thế, tôi hỏi:
– “Cái gì làm tôi tốt hơn? ”
– Ngài trả lời: “Tất cả những gì làm anh
– Biết thương-cảm hơn
– Biết theo lẽ-phải hơn
– Biết từ-bỏ hơn

– Biết dịu-dàng hơn
– Biết nhân-hậu hơn
– Có trách-nhiệm hơn
– Có đạo-đức hơn”.
“Tôn-giáo nào biến anh thành như-vậy là tôn-giáo tốt nhất”.

– Tôi thinh-lặng giây lát, lòng đầy thán-phục, ngay cả bây giờ, khi nghĩ đến câu trả-lời đầy khôn-ngoan và khó phản-bác , Ngài tiếp :
– “Anh bạn tôi ơi!

– Tôi không quan-tâm đến tôn-giáo của anh hoặc anh có ngoan-đạo hay không . Điều thật-sự quan-trọng đối với tôi là cách cư-xử của anh đối-với người đồng-đẳng, gia-đình, công-việc, cộng-đồng và đối-với thế-giới .

Hãy nhớ rằng vũ-trụ dội lại hành-động và tư-tưởng của chúng ta
Quy-luật của hành-động (Action) và phản-ứng (Reaction) không chỉ dành riêng cho vật-lý. Nó cũng được áp-dụng cho tương-quan con người.

– Nếu tôi ở hiền, thì tôi gặp lành.
– Nếu tôi gieo gió, thì tôi gặt bão.

– Những gì ông bà nói với chúng ta là sự-thật thuần-túy. Chúng ta luôn nhận được những gì chúng ta làm cho người khác. Hạnh-phúc không phải là vấn đề số-mệnh. Đó là vấn-đề lựa-chọn.”
– Cuối cùng ngài nói:

– “Hãy suy-tư cẩn-thận vì Tư-tưởng sẽ biến-thành Lời-nói,
– Hãy ăn-nói cẩn-thận vì Lời-nói sẽ biến-thành Hành-động,
– Hãy hành-xử cẩn-thận vì Hành-động sẽ biến-thành Thói-quen,
– Hãy chú-trọng Thói-quen vì chúng hình-thành Nhân-cách,
– Hãy chú-trọng Nhân-cách vì nó hình-thành Số-mệnh,
– Và Số-mệnh của anh sẽ là Cuộc-đời của anh.
và… “Không có tôn-giáo nào cao-trọng hơn Sự-Thật.”

Nguồn: Sưu tầm

Chuyên mục
HOME

ĐỨC THÁNH CHA CHỦ SỰ NGHI THỨC BAN PHÉP LÀNH URBI ET ORBI LÚC TRỜI ĐỔ MƯA NƠI QUẢNG TRƯỜNG HOANG VẮNG

Lúc 0h ngày 28/03/2020 giờ Việt Nam, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự nghi thức BAN PHÉP LÀNH URBI ET ORBI ngoại thường cho thành Rôma và toàn thế giới.

Nghi thức diễn ra trong một khung cảnh hết sức đặc biệt với nhiều xúc cảm khó tả thành lời. Đó là lúc trời đang mưa và tại nơi quảng trời hoàn toàn hoang vắng. Chỉ một số người có trách nhiệm hiện diện.

Đức Thánh Cha với đôi chân khập khiễng tập tễnh đã bước ra quảng trường hoang vắng dưới trời mưa mà không có ô che.
Hai Thánh tích đã được trưng cuối Đền thờ Thánh Phê-rô làm cho khung cảnh bớt lạnh lẽo thê lương.

Hai Thánh tích này đã đồng hành cùng người dân Rôma trong nhiều thế kỷ, đó chính là Bức tượng cổ xưa Đức Mẹ Phần Rỗi dân thành Rôma- thường được lưu giữ trong Vương cung thánh đường St. Mary Major – và cây Thánh giá phép lạ có tuổi thọ hơn 500 năm được lưu giữ trong nhà thờ San Marcello trên thành phố Via del Corso.

Trước khi bước vào nghi thức, Đức Thánh Cha đã thành khẩn van nài lòng nhân từ khoan dung của Chúa cứu vớt nhân loại.
Sắc mặt ngài dường như rơi lệ và giọng nói ngài thống thiết than van.
Sau đó, một nam Giáo dân công bố đoạn Tin mừng theo thánh Mac-cô 4, 35-41.
Đoạn này kể về việc Chúa Giêsu và các Môn đệ đang ở trên thuyền, thì thình lình bão ập đến. Các Môn đệ run rẩy sợ hãi bất lực vì dường như thuyền sắp lật.

Rồi các ông vội vã đánh thức Chúa dậy.
Người trách các ông kém lòng tin, vì đã từng được chứng kiến bao dấu lạ điềm thiêng của Người mà vẫn run và nhất là đang có Người ngay bên cạnh mà vẫn sợ.
Sau đó, Người đã làm cho sóng yên biển lặng như tờ để củng cố thêm niềm tin cho các ông.

Đức Thánh Cha chia sẻ rằng, đứng trước cơn đại dịch làm chết chóc và chao đảo thế giới, chúng ta cũng muôn phần run rẩy sợ hãi như các Môn đệ xưa. Chúng ta đang phải trải qua những ngày tháng nặng nề như thể là hoàng hôn của nhân loại.

Chúng ta hãy xin Chúa củng cố niềm tin yếu ớt nông cạn của chúng ta và hãy phó thác cuộc sống chúng ta cho Người dưới sự can thiệp của Đức Maria, Sức Khoẻ của muôn dân và Ánh Sao giữa cơn dông bão.

Đại dịch Covid-19 đã nhắc nhở chúng ta rằng tất cả chúng ta đều ở trên cùng một chiếc thuyền, chiếc thuyền nhân loại. Nếu thuyền chìm, thì tất cả đều chìm, nên phải cùng nhau chèo chống. Nó làm lộ ra rằng chúng ta không toàn năng, nhưng rất mong manh. Nó nhắc nhớ rằng, quyền lực, vật chất, cái tôi không cứu được chúng ta. Nó nhắc chúng ta rằng, chúng ta đang sai lầm thiếu sót và phớt lờ những lời Chúa dạy.

Tất cả chúng ta đã sống quá vội vã và tiến về phía trước với một tốc độ chóng mặt. Vội vã đến nỗi đã phớt lờ các cuộc chiến tranh, sự bất công và tiếng khóc của người nghèo và hành tinh ốm yếu của chúng ta.

Nếu chúng ta tiếp tục bất chấp, thì hãy nghĩ xem liệu chúng ta có thể sống khỏe mạnh trong một thế giới bị bệnh?
Trong Mùa Chay này vang dội lời kêu gọi cấp thiết của Chúa: ”Hãy hoán cải”, ”hãy hết lòng trở về cùng Ta” (Gl 2,13).
Tất cả chúng ta là anh chị em của nhau và liên đới với nhau. Vì thế, ở vùng biển bão tố của nhân loại, bây giờ chúng ta hãy đồng thanh kêu lên: “Chúa ơi! xin hãy dậy đi, Chúa ơi! xin hãy dậy đi.“
Sau những lời chia sẻ, Đức Thánh Cha đã khẩn khoản nài van Chúa:

“Lạy Chúa, xin Chúa ban phúc lành cho thế giới, xin ban sức khỏe cho thân xác chúng con và an ủi tâm hồn chúng con.
Chúa yêu cầu chúng con không được sợ hãi. Tuy nhiên, đức tin của chúng con quá yếu đuối nên chúng con rất sợ hãi.
Chúa ơi, Chúa sẽ không để chúng con phải chịu sự hủy diệt của cơn bão. Hãy nói với chúng con thêm một lần nữa: Đừng sợ (Mt 28: 5).
Và chúng con, cùng với Phê-rô, sẽ trút hết mọi âu lo cho Chúa, vì Chúa luôn chăm sóc chúng con.(x 1 Pr 5, 7). Amen.”

Tiếp đến, Đức Thánh Cha tiến đến gần hai Thánh tích cầu nguyện ít phút và hôn kính trang nghiêm.
Cuối cùng là những giây phút thinh lặng chầu Thánh Thể và phép lành Mình Thánh Urbi et Orbi với ơn toàn xá.
Lạy Chúa, nhân loại chúng con đang quằn quại trong cơn bão run rẩy, hãi hùng, đau đớn, chết chóc và tuyệt vọng, xin Chúa hãy mau đến cứu thoát chúng con. Amen.

Giuse Kích

Ảnh: Vatican News

Chuyên mục
HOME

Cách Tham Dự Thánh Lễ Online Hữu Hiệu.

Có thể một vài người trong chúng ta không thể đích thân đi đến nhà thờ trong vài tuần tới. Nhưng bạn vẫn có thể theo dõi Thánh Lễ qua các phương tiện kỹ thuật số. Sau đây là một vài gợi ý để bạn ghi nhớ.

Việc cách ly và bị phong tỏa không nhất thiết là một trở ngại khi bạn tham dự Thánh Lễ hằng ngày. Nhiều giáo phận và đơn vị truyền thông Công giáo hiện mang lại nhiều cách để dự Thánh Lễ online hoặc qua TV. Dĩ nhiên, không phải lúc nào cũng dễ dàng để bạn có thể tập trung và sốt sắng khi tham dự Thánh Lễ bằng cách này.

Sau đây là những gợi ý để bạn thực hiện việc này với nhiều lòng sốt mến hơn trong những hoàn cảnh này.

1. KẾT HỢP VỚI NGƯỜI KHÁC. Không nên theo dõi Thánh Lễ một mình, bạn hãy cố gắng thực hiện cùng với gia đình, hoặc ít nhất một thành viên khác trong gia đình. Khi mọi người đều chú tâm quy về một hướng, như vậy sẽ dễ tập trung hơn. Hãy chọn giờ Lễ phù hợp với lịch trình của mọi người, và biến nó thành sự kiện chung của gia đình trong ngày.


2. TẠO BỐI CẢNH PHÙ HỢP. Hãy chú trọng bầu không khí trong phòng. Ví dụ, bạn có thể đặt một cây Thánh giá hoặc tượng Đức Mẹ gần TV hoặc máy tính, và thắp một hoặc hai cây nến nếu có thể.

3. ĂN MẶC CHỈNH TỀ. Hãy ăn mặc sao cho phù hợp: bạn có thể đang ở nhà, nhưng đừng mặc bộ pajama để đi ngủ và bộ đồ thun dùng để tập thể thao.

4. THỰC HIỆN MỌI CỬ CHỈ. Hãy cố gắng tham dự Thánh Lễ như thể bạn đang ở tại giáo xứ, đứng lên khi bài Tin Mừng được đọc, ngồi khi đến phần dâng lễ, quỳ khi đến phần truyền phép, vv… Những cử chỉ này đều mang đầy ý nghĩa.

5. ĐỌC LỜI NGUYỆN RƯỚC LỄ THIÊNG LIÊNG. Dù bạn không thể rước Đức Giêsu trong Bí tích Thánh Thể, bạn có thể rước lễ thiêng liêng. Đây là lời nguyện Thánh Josemaria từng cầu nguyện: “Lạy Chúa của con, con ước ao được rước Chúa vào lòng con, với lòng thanh khiết, khiêm cung, và thành kính như Mẹ Chí Thánh đã cưu mang Ngài, cùng tinh thần và lòng nhiệt thành của các thánh”. Ngoài ra, còn có nhiều lời nguyện khác.

6. BẠN VỘI VÃ ĐIỀU GÌ? Đừng vội vàng: Thánh Lễ có giá trị không thể tưởng, và ngay lúc này có rất nhiều thứ để ta cầu nguyện. Hãy ở lại một chút sau khi Thánh Lễ kết thúc để cầu nguyện cho mọi người: những người đã qua đời, các bệnh nhân, đội ngũ y tế, các quan chức chính phủ, và dĩ nhiên là Hội Thánh, Đức Giáo Hoàng, các giám mục và giáo xứ của bạn.

Nếu muốn lắng lòng mình hơn nữa, bạn có thể đọc Giáo huấn của Đức Giáo Hoàng về Thánh Lễ, trong đó Đức Thánh Cha giải thích về Thánh Lễ, các phần khác nhau và tầm quan trọng của nó trong đời sống người Kitô hữu.

“Qua những bài giáo huấn này, cha muốn cùng các con tái khám phá vẻ đẹp được ẩn giấu trong cử hành Thánh Thể, và điều này một lần nữa cho thấy đầy đủ ý nghĩa của cuộc đời mỗi người.”