Chuyên mục
CẦU NGUYỆN

ức Mẹ Bảo Vệ Dân Ở Núi Rừng Trường Sơn, Nhà Thờ Sơn Quả, Giáo Phận Huế, trong Ngọn Núi Lỡ

Hôm nay, Năm chiếc bánh mời anh chị em đến vùng thôn núi rất bình yên, đó là ấp Sơn Quả, xã Phong Sơn huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế, cách thành phố Huế 30 Km. Nghe nói có Tượng Đài Đức Mẹ Đã Ban Nhiều Sự Bình An và ơn lành cho người dân nơi đây, Tượng Đài Đức Mẹ đứng cao trên ngọn núi lỡ trong dãy núi trường sơn.

Năm chiếc bánh hiện đang có mặt tại Giáo xứ Sơn Quả thuộc Tổng Giáo Phận Huế. Năm chiếc bánh thực hiện chuyến hành trình đến với Mẹ Maria bằng việc leo lên ngọn núi lỡ thuộc dãy núi trường sơn, như cuộc hành hương.

Được Linh mục Nguyễn văn Dụ hướng dẫn chúng tôi và đồng hành với năm chiếc bánh, cha là một người con của giáo xứ Sơn Quả.

Đức Mẹ Linh Thiêng Bảo Vệ Dân Ở Núi Rừng Trường Sơn, Nhà Thờ Sơn Quả, Giáo Phận Huế, trong Ngọn Núi Lỡ

Con đường đến núi lỡ thật đẹp đi ngang qua những con đường rừng, bởi hai hàng cây rợp bóng mát và đồi núi chập trùng. Núi Lỡ nằm trong dãy núi trường sơn là nơi đặt tượng đài Đức Mẹ,

được nhiều người dân bên lương, cũng như bên giáo rất tôn kính, núi lỡ chỉ cách nhà thờ Sơn Quả khoảng 5 cây số đi đường.

Có thể nói là con đường leo lên ngọn núi Đức Mẹ ở đây khó đi nhất, con đường leo lên ngọn núi Đức Mẹ ở đây khá là nguy hiểm, có thể nói là nguy hiểm nhất ở Việt nam,

chỉ dành cho những người có tinh thần mạo hiểm, thích khám phá chinh phục, đến với Mẹ Maria ở trên ngọn núi này như là hy sinh hãm mình, và chỉ dành cho các bạn trẻ, những người có sức khỏe tốt.

Và ở đây Mẹ Maria suốt hơn nửa thế kỷ, Mẹ Maria vẫn gìn giữ con cái Mẹ , ban bình an và là địa điểm linh thiêng cho mọi người.

Đường lên ngọn núi lỡ còn rất hoang sơn, không có bậc thang, rất nhiều đá lẫn, rất nhiều cây khô nằm chung với đất đi dễ bị trượt, con đường leo lên ngọn núi lỡ rất dài vì phải đi theo triền núi nhỏ hẹp với cung đường hình zíc zắc, là 1 thử thách lớn cho ai kiên nhẫn leo lên.

Càng leo lên gần đến ngọn núi thì con đường mòn vách núi càng hẹp lại với nhiều chỏm đá lớn, có dốc càng cao, càng đứng.

Đó như là hy sinh và lời cầu nguyện thật của chúng ta, muốn lên ngọn núi gặp Mẹ Maria trong một không gian thật đẹp tuyệt mỹ và thơ mộng, không gian cầu nguyện yên tĩnh và linh thiêng.

Chúng ta biết rằng, người Công Giáo Việt Nam có lòng yêu mến Đức Mẹ một cách đặc biệt, nơi đâu có những trung tâm hành hương, những địa điểm tượng đài dâng kính Đức Mẹ thì nơi đó anh chị em chúng ta đến kính viếng cầu nguyện,

khấn xin Mẹ Maria chuyển cầu cho chúng ta ơn lành cần thiết. Chúng ta đến với Mẹ không sợ xa xôi hẻo lánh, và có những vùng điều kiện ăn ở còn thiếu thốn chúng ta vẫn có thể đến với Mẹ.

Chuyên mục
CẦU NGUYỆN SỐNG ĐẠO

CÁC KITÔ HỮU BỊ BÁCH HẠI DÃ MAN: Lời trăn trối của một Cơ Đốc nhân Ấn Độ trước khi bị giết: “Đừng bao giờ từ bỏ đức tin”

CÁC KITÔ HỮU BỊ BÁCH HẠI DÃ MAN
Một cái dằm nhỏ đâm vào đầu ngón tay của ta, ta đau đớn không chịu nổi. Thế mà các kitô hữu ở Trung Quốc bị tra tấn cách dã man như hình ảnh bạn đang xem.

Với họ, không phải cái dằm nhỏ đâm vào ngón tay, mà là những cái chông nhọn, to như chiếc đũa, đâm thẳng vào đầu ngón tay. Cái đau đớn này của các kitô hữu không thể diễn tả và sự độc ác của kẻ chủ mưu cũng không còn lời nào để diễn tả.

Chúng ta cầu nguyện cho các kit ô hữu can đảm, kiên trung giữ vững đức tin. Hi vọng quốc tế ra tay can thiệp kịp thời.

‘Đừng bao giờ từ bỏ đức tin nơi Chúa Jêsus’ – Lời trăn trối của một Cơ Đốc nhân Ấn Độ trước khi bị giết

Tại Ấn Độ, các cuộc đàn áp Cơ Đốc nhân đang gia tăng, minh chứng là báo cáo về một tín đồ đã bị sát hại vì đức tin bởi những kẻ theo Ấn Độ giáo trong chính ngôi làng của mình.

Theo Christian Solidarity Worldwide (CSW), anh Kande Mudu, 27 tuổi đã bị một nhóm người có vũ trang tấn công và sát hại ở quận Khuh, bang Jharkhand Ấn Độ vào ngày 7 tháng 6. Anh đã tin nhận Chúa vào bốn năm trước.

Gia đình Mudu là gia đình Cơ Đốc duy nhất trong làng. Họ phải đối mặt với nhiều đe dọa, và sống sót sau khi bị tấn công bạo lực ngay tại nhà mình hai năm trước.

Anh Mudu bị giết khi đám đông bỗng dưng xuất hiện trước nhà anh, phá cửa và tấn công anh bằng vũ khí nguy hiểm. Trong cuộc đột kích tàn bạo này, anh đã bị cắt cổ.

Vợ của anh Mudu, chị Bindu Mudu nói với CSW, “Sau khi nghe tiếng đám đông đập phá ở cửa trước, chồng tôi biết rằng mạng sống của chúng tôi đang gặp nguy hiểm, và những người ngoài kia có ý định xấu”.

Chị thuật lại lời Mudu nói với mình: “Cho dù anh có bị giết, em vẫn hãy cứ mạnh mẽ và đừng bao giờ từ bỏ đức tin nơi Chúa Jêsus, ngay cả khi họ có giết anh”.

Bindu Mudu và hai con gái đã trốn khỏi làng sau khi chồng bị giết, vì tất cả hàng xóm đều quay lưng, không ai cho họ trú ẩn cả.

Cảnh sát vẫn đang điều tra về cái chết của Mudu. Nhưng không có nghi phạm nào bị bắt trong vụ giết người này.

“Chúng tôi gửi những lời cầu nguyện và chia buồn sâu sắc nhất đến vợ anh Mudu là chị Bindu và gia đình khi mất đi người chồng, người cha và người con trai của mình. Anh Mudu đã bị sát hại vì đức tin.

CSW vô cùng quan ngại về tình trạng đáng báo động: quấy rối, phân biệt đối xử, và những đau khổ mà Cơ Đốc nhân ở Ấn Độ đang phải đối mặt, trong khi họ chỉ đang thực thi đúng quyền cơ bản của công dân là bước theo một tôn giáo khác với đa số đồng bào của họ.

Hiến pháp Ấn Độ tuyên bố rõ ràng rằng “tất cả mọi người đều có quyền tự do lương tâm và quyền được tự do tuyên xưng, thực hành và truyền bá tôn giáo”, Giám đốc điều hành của CSW, ông Mervyn Thomas nói.

“Sự thù hận với các nhóm tôn giáo thiểu số và các cuộc tấn công chống lại họ đang lan rộng khắp Ấn Độ. Vấn nạn này phải được giải quyết khẩn cấp, và chúng tôi kêu gọi chính quyền Jharkhand và chính quyền trung ương xây dựng kế hoạch hành động.

Cơ Đốc nhân phải được đảm bảo an toàn để có thể sống bình yên trong nhà họ như những công dân bình đẳng khác mà không bị đe doạ bởi bạo lực hoặc quấy rối từ bất kỳ thành phần nào trong cộng đồng,” ông Thomas kết luận.

9 bang ở Ấn Độ đã thông qua dự luật cho phép các nhóm Ấn Độ giáo cực đoan tấn công và đe dọa Cơ Đốc nhân.

Trong khi đó, Thủ tướng Ấn Độ Manohar Lal Khattar cho biết chính quyền bang Haryana sẽ thực hiện dự luật chống lại việc thay đổi tôn giáo bằng vũ lực, hôn nhân hoặc truy cứu động cơ tham gia tôn giáo.

International Christian Concern (ICC) báo cáo rằng Haryana sẽ trở thành bang thứ 9 ở Ấn Độ thông qua luật này trong hội đồng lập pháp, trao quyền cho các nhóm Ấn Độ giáo tấn công và đe dọa Cơ Đốc nhân trong khu vực.

Tám chính phủ tiểu bang không hề định nghĩa các thuật ngữ như “xúi giục”, “áp bức”, “ép buộc” hoặc “lừa đảo” trong bối cảnh chuyển đổi tôn giáo. Do sự mơ hồ về mặt pháp lý, các luật này đã bị lạm dụng rộng rãi và vô tình trao quyền cho các nhóm Ấn Độ giáo cực đoan (tự xưng là hành động theo luật tiểu bang) tấn công và đe dọa các nhóm thiểu số Cơ Đốc giáo.

Bộ trưởng nói rằng chính phủ đã thực hiện các bước để duy trì tình anh em và sự hòa hợp giữa các cộng đồng. Tuy nhiên, dự luật này sẽ chia rẽ người dân Haryana sống đoàn kết lâu dài, theo ICC.

Bài: Steve Warren; dịch:Jennie

Chuyên mục
CẦU NGUYỆN

Phép Lạ Cha Phanxico Trương Bửu Diệp: Cha chữa lành khối u nơi tử cung

Thưa cha ! con là An-Tôn Trần Đình Phương, thuộc giáo họ Mỹ Hậu – Xứ Cầu Rầm – Giáo phận Vinh.

Con xin làm chứng cho phép lạ nhờ sự cầu bầu của Cha Phanxico Trương Bửu Diệp trước nhan Thánh Chúa cho gia đình con.

Thưa Cha, mẹ con tên là Maria Nguyễn Thị Phúc, bị bệnh huyết áp từ 10 năm nay, rồi Mẹ con còn mắc nhiều thứ bệnh nan y khác như : tiểu đường, gan, tim mạch, thận và u xơ tử cung.

Sau nhiều năm chạy chữa tại các bệnh viện bệnh xem chừng bệnh tình nặng hơn, và đặc biệt đó là khối u nơi tử cung mẹ con quá lớn và xuất huyết rất nhiều, tình trạng quá nguy kịch. bác sĩ khuyên nên mổ.

Nhưng họ nói rằng ca mổ không thực sự an toàn và có thể nguy kịch tới tính mạng, vì mẹ con còn có những bệnh liên quan đến hệ thần kinh và máu. đặc biệt là chứng bệnh tiểu đường khi mổ xong sẽ khó lòng cầm máu.

Gia đình con đã cầu nguyện với Thiên Chúa qua sự cầu bầu của Cha Phanxico trương bửu Diệp.và hôm qua ngày 15/12/2016 trong niềm phó thác vào Thiên Chúa và niềm cậy trông vào sự cầu bầu của Cha Phanxico, gia đình con đưa Mẹ đến bệnh viện để thực hiện ca mổ, mẹ con đã luôn cầm chuỗi Tràng Hạt và lời kinh cầu nguyện với Cha Phanxico.

và khi bác sỹ thực hiện các xét nghiệm tiền ca mổ thì đã kết luận rằng : khối u nơi tử cung đã tiêu biến và không cần phải mổ. gia đình con rất đỗi vui mừng và nhận ra đó là một phép lạ chúa đa làm nhờ công bầu cử của cha phanxico.

Vậy hôm nay con viết những lời này để tỏ lòng cám ơn Thiên Chúa ngài đã nhậm lời cầu bầu của Cha Phanxico, để cứu giúp gia đình con qua cơn hoạn nạn.

Cha ơi, con hy vọng một ngày gần nhất con được một lần ghé thăm cha để bày tỏ lòng biết ơn mà cha đã thương tình cứu giúp gia đình con. A – Men.

Chuyên mục
HOME

LINH MỤC RỜI GIÁO XỨ LÚC NỬA ĐÊM

CHA THỤC VỪA RỜI GIÁO XỨ SONG NGỌC LÚC NỬA ĐÊM

#TNCG – Vậy là sau hơn 7 năm gắn bó với mảnh đất Song Ngọc thắm đượm tình người, cha Gioan Baotixita Nguyễn Đình Thục đã gạt nước mắt, nặng trịu tấm lòng chia tay trong niềm thương mến của gần 3 ngàn giáo dân.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Suốt thời gian chung sống nơi đây, cha Gioan Baotixita Nguyễn Đình Thục cùng đoàn con cái Song Ngọc vượt qua nhiều gian nguy, thử thách. Đặc biệt là kể từ thời điểm thảm họa Formosa xảy ra vào đầu năm 2016.

Chúng ta không thể quên tiếng kêu cứu xé lòng của cha trong đêm 30/5, khi cả đoàn quân dữ vây ráp, đòi giết cha sau khi ngài dâng thánh lễ tại nhà thờ giáo họ Văn Thai.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, đám đông và trong nhà

Sau bao âu lo và phục vụ dân Chúa, giờ đây con mắt của cha đã có nguy cơ bị mù. Đêm nay, rời giáo xứ Song Ngọc nhưng cha Thục còn phải đi chữa mắt mà chưa thể về nhận nhiệm sở mới là giáo xứ Lộc Mỹ được.

Xin cộng đoàn hiệp ý cầu nguyện cho sức khỏe của cha Gioan Baotixita Nguyễn Đình Thục.

Nguồn: Thanh Niên Công Giáo

Chuyên mục
CẦU NGUYỆN

TẠI SAO NGƯỜI CÔNG GIÁO LUÔN KHAO KHÁT ĐI LỄ HÀNG NGÀY ???

(Chúng ta hãy lên dây cót tâm hồn mình bằng cách đọc đi đọc lại, ngẫm đi nghĩ lại bài viết này mỗi khi chúng ta lười đi Lễ).

​Một bà cụ kia rất thánh thiện, đạo đức nhưng lại bị đau chân không tự đi Lễ được.
Bà hay nhờ con dâu chở đi Lễ hàng ngày và thường nói với con dâu:
“Con à, cuộc đời không có Chúa thì vất đi hết.

Không có mô tả ảnh.

Đẹp rồi cũng ra đất. Xinh rồi cũng thành bùn. Giàu rồi cũng không đem đi được nổi 1 xu. Sang rồi cũng chẳng có ích lợi nghĩa lý gì.

Có làm vương làm tướng rồi cũng sẽ về với cát bụi. Có đẳng cấp và hoành tráng mấy đi nữa rồi cũng phải trở về với cõi hư vô. Có sở hữu cả thế giới thì cũng phải tay trắng ra đi.

Như con biết đó, Giám mục cũng chết, Linh mục cũng chết, Chủ tịch cũng chết, Tổng thống cũng chết, Hoa hậu cũng chết, Đại gia cũng chết, bà sơ cũng chết, ông thầy cũng chết… ai rồi cũng phải chết.

Cố Chủ tịch nước đẳng cấp, danh giá và quyền lực Trần Đại Quang là một ví dụ điển hình.
Chết là hết con ạ.
Không có việc gì bận bằng việc Chúa.

Cho nên dù có bận mấy thì cũng cố gắng sắp xếp mà đi Lễ nhé.
Đặc biệt là không bao giờ được phép bỏ Lễ Chúa Nhật và những ngày Lễ Trọng vì bất cứ lý do gì.

“Vì nếu người ta sở hữu cả thế gian, mà phải thiệt mất Linh hồn của mình, thì có ích lợi gì?” “Người ta sẽ lấy gì mà đổi lấy Linh hồn mình?” (x Mt 16,26).

Vì sẽ có lúc, con muốn đi mà cũng không đi được đâu. Như Mẹ đây này, giờ muốn tự đi cũng không đi được.
Có con chở đi nên mẹ vẫn còn rất may mắn. Nhiều người bị liệt khao khát đi Lễ mà không bao giờ đi được nữa. Quá muộn rồi.

Rồi con cứ nhìn các ngôi mộ mà xem. Những người nằm trong đó có muốn đi thì cũng không bao giờ đi được nữa. Quá muộn rồi.
Hơn nữa, ta không biết ngày nào, giờ nào Chúa gọi ta về, biết đâu ngay đêm nay thì sao?

Giờ chết trẻ, chết đột ngột, chết bất ngờ, chết ngỡ ngàng nhiều quá, nhiều vô kể.

Thậm chí 18 đôi mươi đã chết, khỏe cũng lăn đùng ra chết, sáng đang khỏe chiều đã chết, đêm ngủ sáng dậy đã chết, nên ta cần nhanh chóng đi Lễ hàng ngày để Chúa ban ơn và để đền tội.

👏Nhưng hãy luôn đi Lễ cách thành tâm, tập trung, cung kính, khao khát, khiêm nhường, yêu thương và sốt sắng thì mới có hiệu quả.👏
Con có biết tại sao nhiều người lười đi Lễ không?

Là vì họ thường đi Lễ cách hời hợt như nước đổ lá khoai, nghĩa là họ không hề thành tâm, không tập trung, không khao khát, không khiêm nhường và không chân thành.

Con còn nhớ lời Chúa Giê-su phán chứ?

“Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ của mình”. (Mt 5, 23-24).

Nếu không thì việc dâng LỄ của con sẽ trở nên hết sức tốn thì giờ và vô nghĩa như nước đổ đầu vịt, và sẽ không thể đẹp lòng Chúa được.

👏Con cứ chăm chỉ lo các việc của Chúa, Chúa sẽ sẵn sàng lo các việc của con.👏

Chính Chúa Giê-su đã phán: ““Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và Đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.” (Mt 6, 33)

Mẹ rất cám ơn con, vì nhờ có con mà Mẹ mới được đi Lễ hàng ngày.

Mai sau mẹ có được vào Thiên đàng làm Thánh thì một phần cũng nhờ ở con. Rồi mẹ sẽ phù hộ cho con”.

💓💒💓💓💒💓💓💒💓

Kính thưa quý bà con cô bác!

​Chính những câu nói tuy đơn giản, nhưng thực tế và sâu sắc đó đã khắc sâu vào tâm trí cô con dâu thảo hiền của bà cụ và cô ấy đã say mến Thánh Lễ từ đó.

Vậy Người Công Giáo đi lễ để làm gì?

👏Đi Lễ là để gặp gỡ Chúa, gặp gỡ bản thân mình và gặp gỡ nhau.

👏Đi Lễ là để nghỉ ngơi thư giãn phần xác và nuôi dưỡng chăm sóc phần hồn.

👏Đi Lễ là để lắng nghe lời Chúa dạy cho cuộc sống ta bớt nhàm chán và sai lầm, thêm lạc quan và có ý nghĩa.

👏Đi Lễ là để cúi xin Chúa sáng soi cho ta được biết việc phải làm.

👏Đi Lễ là để được rước Mình Máu Thánh Chúa để Chúa làm chủ tâm hồn và cuộc đời.

👏Đi Lễ là để được tưởng niệm Cuộc khổ nạn bi thảm của Chúa và chiêm ngắm sự Phục sinh huy hoàng của Người.

👏Đi Lễ là để được loan truyền việc Chúa chịu chết, và tuyên xưng việc Chúa sống lại, cho tới khi Chúa đến.

👏Đi Lễ là để được Chúa chở che, chúc lành và tuôn đổ muôn ơn phúc.

👏Đi Lễ là để được Chúa ban cho sức mạnh thiêng liêng để vượt qua khó khăn, cám dỗ, thử thách và đau khổ.

👏Đi Lễ là để được Chúa ban cho niềm vui, bình an, khôn ngoan và hi vọng.

👏Đi Lễ là để được Chúa dạy ta biết sống cho đi, yêu thương và tha thứ, yêu như Chúa đã yêu, cho như Chúa đã cho và tha như Chúa đã tha.

👏Đi Lễ là để được Chúa tha thứ mọi lỗi lầm thiếu sót, vì ai yêu mến Chúa nhiều, thì sẽ được Chúa thứ tha nhiều. (x Lc 7, 47)

👏Đi Lễ là để cầu cho ông bà tổ tiên, người thân, bạn hữu được rỗi Linh hồn.

Vân vân và vân vân…

👏Thánh Lễ là trung tâm điểm và cao điểm nhất của đời sống Đạo.

👏Chính Thánh Bênađô đã nói: Người ta được nhiều công phúc khi dự Lễ sốt sắng, hơn khi người ta bố thí tất cả của cải mình có cho người nghèo, và hơn đi hành hương trên khắp thế giới.

👏Rồi Thánh Anselmo cũng nói: Dâng 1 Thánh Lễ sốt sắng khi còn sống, ơn ích hơn cả ngàn Thánh Lễ khi đã qua đời.

👏NGƯỜI CÔNG GIÁO KHÔN NGOAN LÀ NGƯỜI BIẾT SAY MÊ THÁNH LỄ.

👏NGƯỜI CÔNG GIÁO KHÔN NGOAN LÀ NGƯỜI KHÔNG BỎ LỄ CHÚA NHẬT.

👏NGƯỜI CÔNG GIÁO KHÔN NGOAN LÀ NGƯỜI LUÔN DỰ LỄ SỐT SẮNG.

👏ĐI LỄ LÀ ĐI CHO MÌNH. AI ĐI LỄ NGƯỜI ẤY ĐƯỢC ƠN.

💓💒💓

Chính Thánh Augustino đã khuyên:

👏Hãy chăm sóc tốt thể xác nếu bạn muốn sống lâu. Nhưng hãy chăm sóc tốt linh hồn, vì có thể bạn sẽ chết vào ngày mai.👏

👏Hãy chăm sóc Linh hồn tốt hơn thể xác, vì thể xác thì sẽ hư nát, còn linh hồn thì mãi bất tử.👏

👏Hãy đi Lễ ngay, vì rất có thể ngày mai bạn không còn cơ hội đi Lễ đâu. Cuộc đời ai biết đâu ngày mai?👏

👏Nhưng hãy ghi khắc trong tim là phải luôn đi Lễ cách thành tâm, tập trung, cung kính, khao khát, khiêm nhường, yêu thương và sốt sắng thì mới có hiệu quả.👏

Không có gì đẹp lòng Chúa cho bằng Thánh Lễ Misa nếu ta tham dự một cách thành tâm và sốt sắng.

Bài: Giuse Kích
Ảnh: Sưu tầm

(Nếu thấy ý nghĩa cho chính mình và mọi người, thì xin Đừng cám ơn tác giả, mà hãy luôn nhớ Tạ ơn Chúa, rồi nhanh chóng chia sẻ cho người khác. Và xin cầu cho nhau)

Chuyên mục
CẦU NGUYỆN

Anh trai của Đức Nguyên Giáo Hoàng Benedictô XVI, Đức Ông Georg Ratzinger, vừa mới qua đời hôm nay ở tuổi 96.

R.I.P.
Anh trai của Đức Nguyên Giáo Hoàng Benedictô XVI, Đức Ông Georg Ratzinger, vừa mới qua đời hôm nay ở tuổi 96.
Hiệp ý cầu nguyện cho ngài được hưởng nhan thánh Chúa…

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, cận cảnh
Đức nguyên Giáo hoàng Biển Đức về Đức thăm anh khi bệnh nặng

Đây là chuyến đi đầu tiên ngoài nước Ý của Đức Biển Đức kể từ khi ngài từ nhiệm vào năm 2013.

Trước khi Đức nguyên Giáo hoàng rời đan viện Mẹ Giáo hội ở nội thành Vatican, nơi ngài cư trú từ 7 năm nay, Đức Thánh Cha Phanxicô đã đến chào thăm ngài.

Tháp tùng Đức nguyên Giáo hoàng trên chuyến bay có Đức tổng giám mục Georg Gainswein, Thư ký riêng của ngài; Phó chỉ huy Hiến binh Vatican; bác sĩ và y tá của ngài, và một nữ tu.

2020.06.18 Benedetto XVI con il fratello Georg Ratzinger

Thông cáo của giáo phận Regensburg

Vào khoảng 11:45, Đức Biển Đức đã đến phi trường thành phố Munich và được Đức cha Rudolf Voderholzer của Regensburg chào đón và tháp tùng về Regensburg.

Đức Biển Đức sẽ ở lại chủng viện giáo phận trong thời gian này. Giáo phận Regensburg yêu cầu dân chúng tôn trọng cuộc viếng thăm cá nhân này và giữ cho nó có tính cách riêng tư giữa hai anh em.

Đó ý muốn của hai anh em cao niên và không muốn có hình ảnh, hay xuất hiện công khai hay có cuộc gặp gỡ nào khác.

Những ai muốn bày tỏ sự tham gia của mình, được mời gọi cầu nguyện trong thinh lặng cho hai anh em.

Chuyên mục
SỐNG ĐẠO

Thờ cúng ông bà có hợp với lời Chúa dạy trong Kinh Thánh không?

Việc thờ cúng ông bà nói lên lòng mê tín sai lầm cho rằng người chết còn lai vãng trên mặt đất này, vì thế cần phải lập bàn thờ, phải kỵ giỗ, bái lạy, dâng hương khói đầy đủ. Điều này có hợp với lời Chúa dạy trong Kinh thánh không?

Thờ cúng ông bà có hợp với lời Chúa dạy trong Kinh Thánh không?
Kinh thánh đã nêu lên điều răn của Thiên Chúa: “Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, để được sống lâu trên đất mà ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi, ban cho ngươi…” (Xh 20,12)

Điều răn này được ghi trong Luật của ông Mô-sê. Chúa Giêsu đã nhắc lại điều răn ấy và trách các kinh sư và biệt phái là đã không tuân giữa hẳn hoi (x. Mt 15,3-9).

“Thờ cha, kính mẹ“, trong tiếng Do-thái (kabad), có nghĩa là “tôn vinh cha mẹ”, vì cha mẹ là hình ảnh của Thiên Chúa, Đấng mà Kinh thánh trình bày như là người cha (Hs 11,1-4; Is 1,2; Gr 3,19 v.v…) và cũng như là người mẹ (Is 49,15; Hs 11,8; Gr 31,20).

Thờ cúng ông bà có hợp với lời Chúa dạy trong Kinh Thánh không? | Báo Công  Giáo

Tất nhiên trong các dân tộc khác nhau, ở mỗi nơi người ta có cách thức riêng để biểu lộ lòng tôn kính cha mẹ, tuỳ theo phong tục của họ: người châu Âu ôm hôn cha mẹ; người châu Á thì chấp tay vái lạy để biểu lộ lòng cung kính, chứ không bao giờ hôn ở chỗ công khai.

Thánh Phaolô khi đi truyền giáo cũng phải “nhập gia tuỳ tục” như thế. Ngay sau khi mới bắt đâu tiếp xúc với dân ngoại, người đã không giữ tên Do-thái là Sa-un của mình nữa, mà dùng tên Hy-lạp Phaolô (Cv 9,46). Sau này người còn nói:

“Với người Do thái, tôi đã trở nên Do thái, để chinh phục người Do thái. Với những ai sống theo Lề Luật, tôi đã nên người sống theo Lề Luật, dù không phải sống theo Lề Luật nữa, để chinh phục những người sống theo Lề Luật.

Đối với những người sống ngoài Lề Luật, tôi đã trở nên người sống ngoài Lề Luật, dù tôi không sống ngoài luật Thiên Chúa, nhưng sống trong luật Đức Kitô, đê chinh phục những người sống ngoài Lề Luật. Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người” (1 Cr 9,20-22).

Nguyên tắc sống mà thánh Phaolô nêu ra đó, ngày nay được gọi là “hội nhập văn hoá”: người tông đồ đồng hoá cách sống của mình với những người chung quanh, tất nhiên trên bình diện văn hoá, mục đích là để đưa Tin Mừng đến cho họ, giúp họ khám phá ra rằng những gì là tốt lành nơi con người đều phát xuất từ Thiên Chúa, và khi người ta giữ các giới răn của Thiên Chúa, người ta đề cao phẩm giá và bảo vệ chính sự sống của mình.

Việc “thờ cha kính mẹ” rất được coi trọng nơi người châu Á trong đó có dân tộc Việt-nam ta. Điều đó cũng rất phù hợp với đạo lý của Kitô giáo. Chúng ta cần lưu ý vài điểm sau đây:

a. Người châu Á nói chung biểu lộ lòng hiếu thảo đối với cha mẹ không những khi các ngài còn sống, mà cả khi các ngài đã qua đời. Khác với người ngoại giáo cho rằng những người quá cố hoặc là bị tiêu diệt hoàn toàn hoặc là linh hồn họ lai vãng chỗ này chỗ kia trên trái đất,

người Công giáo tin rằng ông, bà, tổ tiên của mình đã qua đời một cách nào đó vẫn tồn tại trong Chúa, chứ không bị huỷ diệt thành hư vô. Vì thế tưởng nhớ đến ông bà, tổ tiên là một khía cạnh của mầu nhiệm các thánh thông công trong Nhiệm thể Chúa Kitô.

b. Người Việt-nam gọi lòng hiếu thảo đối với cha mẹ là “đạo hiếu“: tuy gọi là “đạo“, nhưng đây không phải là tôn giáo hay là tín ngưỡng, vì ông, bà, cha, mẹ đã qua đời không phải là những vị thần mà con, cháu phải thờ phượng.

Tiếng “đạo” ở đây chỉ có nghĩa là những bổn phận (kiểu như “đạo làm người”) mà con, cháu phải thi hành để biểu lộ lòng hiếu thảo như tưởng nhớ, nhắc lại công ơn, cầu nguyện…

Vì thế việc lập bàn thờ gia tiên trong gia đình (miễn là đặt dưới bàn thờ Chúa), dâng hoa, dâng trái, dâng hương không có nghĩa là dâng của lễ, nhưng có nghĩa là “tôn vinh” theo kiểu nói Kinh thánh “tôn vinh cha mẹ“:

nói cách khác các cử chỉ ấy chỉ có mục đích nhắc nhở cho con cháu sự tồn tại của các ngài trong tình yêu Thiên Chúa và công ơn các ngài đã cộng tác với Thiên Chúa để sinh thành, dưỡng nuôi và giáo dục chúng ta.

c. Việc chấp tay vái lạy có nghĩa là bái chào một cách kính cẩn như nhiều dân tộc châu Á vẫn hiểu và làm (ví dụ Nhật, Trung-quốc, Hàn quốc, Thái-lan…), chứ không nhất thiết có nghĩa là tôn-thờ.

d. Ngày giỗ hay “kỵ nhật” là ngày kỷ niệm giáp năm ngày chết : đó là ngày mà con cháu thường họp nhau để kính nhớ tổ tiên, cầu nguyện cho các ngài, chứ không phải là ngày tế-tự hay kiêng kỵ.

Các giám mục miền Nam Việt-nam năm 1974 đã cho phép các tín hữu Công giáo trên đất nước này tôn kính tổ tiên “theo phong tục địa phương” và theo tinh thần như vừa nêu trên: đó là một cách cụ thể tuân giữ giới răn Chúa dạy “phải thờ cha, kính mẹ”.

Các giám mục cũng khuyên chúng ta phải tránh những phong tục mê tín, dị đoan như đặt hồn bạch (đăt khăn trắng lên mặt người chết để giữ linh hồn họ lại), đốt vàng, mã… Ngoài ra người công giáo chúng ta cũng nên tránh những cử chỉ, những vật liệu có thể gây hiểu lầm cho người ngoại giáo cũng như cho những anh em Kitô hữu không phải Công giáo.

Chuyên mục
SỐNG ĐẠO

Cả một dân tộc không trở về với Chúa vì một kito hữu đuổi khỏi nhà thờ

Trong quyển “Tự thuật” Mahatma Gandhi, cha đẻ của chủ trương “Bất bạo động” và là người đã giải phóng Ấn Độ khỏi ách thống trị của người Anh, ông đã kể lại rằng:

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

Trong những ngày còn làm sinh viên, ông đã đi lại khá nhiều tại Nam Phi, ông say mê Kinh thánh và vô cùng cảm kích về “Bài giảng trên núi” của Chúa Giêsu. Chính 8 mối phúc thật đã gợi hứng cho chủ trương bất bạo động của ông.

Mahatma Gandhi xác tín rằng Kitô Giáo là giải pháp cho mối ung nhọt phân chia giai cấp đang đục khoét xã hội Ấn Độ từ bao thế kỷ qua. Ông đã nghĩ tới việc gia nhập vào Giáo Hội.

Thế nhưng, một ngày nọ khi đến nhà thờ để tham dự thánh lễ và đón nhận một vài lời chỉ dẫn, ông đã thật thất vọng.

Ông vừa vào đến cửa nhà thờ, thì một người da trắng chặn ông lại và nói: “Nếu ông muốn tham dự thánh lễ thì hãy tìm đến nhà thờ dành cho người da màu”

Mahatma Gandhi đã ra khỏi nhà thờ và ông không bao giờ trở lại với bất cứ nhà thờ nào nữa.

Thế là Chúa đã mất đi một người, một người có thể làm cho cả một dân tộc trở vể với Chúa

Suy ngẫm:
Vô tình hay hữu ý. Ai trong chúng ta cũng có thể là một chướng ngại vật cho nhiều người muốn tìm đến Giáo hội.

Một lời nói, một cử chỉ, một cách sống đi ngược lại với tinh thần của Tin Mừng đều có thể là một cách xua đuổi người khác ra khỏi cửa nhà thờ.

Cuộc sống của tôi hay bạn có đẩy ai xa Chúa không?

ahatma Gandhi là anh hùng dân tộc Ấn Độ, ông đã chỉ đạo cuộc kháng chiến chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của hàng triệu người dân.

Lúc còn là sinh viên, ông say mê đọc Kinh Thánh và có ý định gia nhập đạo Công Giáo vì ông thấy giáo lý của Đức Giêsu về 8 mối phúc thật và về “đạo yêu thương” quá tuyệt vời!

Nhưng vào một lần, ông đi đến nhà thờ của người da trắng để dự lễ.
Ngay lập tức, ông bị ngăn lại và được mời đến nhà thờ của người da đen, vì nơi đây không phải là nhà thờ của người da đen.

Nguồn: st

Chuyên mục
SỐNG ĐẠO

Việc rời nhà thờ ngay sau Rước lễ là sai như thế nào?

Đây là một vấn đề “muôn thuở”, nhưng người ta phải giải quyết nó bằng sự kiên nhẫn, bằng cách hãy lên tiếng “lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện” (opportune et inopportune, 2 Tm 4, 2) như Thánh Phaolô nói, cho đến khi kết quả tốt đạt được.

Việc rời nhà thờ ngay sau Rước lễ là sai như thế nào?
Câu hỏi này làm tôi nhớ đến câu chuyện của một linh mục thánh thiện. Linh mục này có cùng vấn đề như thế với một trong các giáo dân mộ đạo của mình.

Việc rời nhà thờ ngay sau Rước lễ là sai như thế nào?

Họ tham dự thánh lễ hàng ngày nhưng lại rời nhà thờ ra về ngay lập tức sau khi rước lễ. Cha đã giải quyết vấn đề bằng cách bảo hai chú giúp lễ cầm đèn nến sáng đi hai bên ông ấy, khi ông ấy đi ra khỏi nhà thờ và cùng đi với ông cho đến khi ông lên xe ra về.

Sau ba ngày sự việc cứ diễn ra như thế, ngưởi giáo dân lịch lãm ấy cảm thấy bối rối và lấy làm lạ, nên xin cha xứ giải thích sự việc. Cha trả lời rằng bởi vì Chúa Kitô vẫn còn hiện diện trong ông khi ông rời khỏi nhà thờ, nên sự hiện diện của ông cần được tôn vinh bằng đèn nến thắp sáng. Không cần phải nói thêm gì nữa, kể từ đó người ấy không bao giờ ra về sớm nữa.

Việc rời nhà thờ ngay sau Rước lễ là sai như thế nào?

Giai thoại này có thể được sử dụng như là một điểm khởi đầu cho vị linh mục, để giải thích với giáo dân về tầm quan trọng của việc tạ ơn vì hồng ân của Thánh Lễ, của việc được Lời Chúa dưỡng nuôi, của việc tham dự vào hy tế độc nhất của Chúa Kitô, và của việc Rước lễ.

Điều này cũng đòi hỏi phải một khoảng thời gian thực sự thinh lặng sau bài thánh ca hiệp lễ, và linh mục, phó tế và các thừa tác viên khác cần làm gương cho giáo dân, bằng cách ngồi thinh lặng chiêm niệm trong 2-3 phút.

Vào lúc này, linh mục có thể giúp giáo dân bằng suy niệm một lời kinh tạ ơn ngắn gọn. Điều này đặc biệt là có hiệu quả trong các Thánh lễ dành cho thiếu nhi, vì trong khi lời kinh được hướng tới cách rõ ràng cho trẻ em, nó cũng có ích cho người lớn nữa.

Việc rời nhà thờ ngay sau Rước lễ là sai như thế nào?
Một điểm khác cần được nhấn mạnh là tầm quan trọng của việc tham dự trọn Thánh Lễ. Có nhiều hình ảnh tạo hình để minh họa cho điều này, nhưng đa số có thể hiểu một việc đơn giản là nếu ông chủ của họ,

hoặc thị trưởng địa phương chẳng hạn, triệu tập họ đến dự một cuộc họp, họ sẽ không dám ra về, trước khi người chủ ấy chính thức kết thúc buổi họp. Thậm chí điều này còn là đúng hơn khi người cha người mẹ, anh chị em ruột hoặc người bạn thân mời chúng ta dành thì giờ ở bên họ.

Nếu chúng ta ứng xử như vậy trước các người khác và các mối quan hệ, thì điều này cần phải đúng hơn nhiều khi người chủ của chúng ta là Chúa Cha tạo dựng nên ta, Chúa Con chết và phục sinh vì chúng ta, và Chúa Thánh Thần ban sự sống cho chúng ta.

Chúng ta hãy bỏ phép lịch sự qua một bên, và trở về với sự tạ ơn. Thánh Lễ là một cái mà chúng ta cùng cử hành với nhau với tư cách là Giáo Hội, và với tư cách là một cộng đoàn thờ phượng được hiệp nhất với Chúa Kitô qua vị linh mục. Do đó, thánh lễ không chỉ là một cái mà chúng ta cử hành với tư cách cá nhân Kitô hữu.

Trong cùng một cách thức như vậy, việc tạ ơn của chúng ta cho Thánh Lễ không thể được giản lược vào lĩnh vực cá nhân, nhưng phải được thực hiện với tư cách Giáo Hội. Việc tạ ơn tập thể này được làm qua vị linh mục trong lời nguyện kết lễ, mà tất cả đồng thanh thưa “Amen”.

Cuối cùng, Thánh Lễ được kết hiệp mật thiết với đời sống và sứ mạng của Kitô hữu. Nghi thức kết lễ (phép lành và lời chúc đi bình an) sai chúng ta ra về để thông chuyển cho anh chị em mình những gì chúng ta đã nhận được.

Do đó, nếu chúng ta rời nhà thờ ngay sau khi Rước Lễ, thì chúng ta mất đi thành phần quan trọng của đời sống thiêng liêng của chúng ta.

Về một quan điểm vật chất, người ta cũng có thể thấy liệu có động lực hữu hình nào làm cho người ta rời nhà thờ sớm chăng. Sợ bị kẹt xe ở bãi xe chăng? Giờ hai thánh lễ quá gần nhau chăng?

Nếu thực sự có sự bất tiện liên quan như thế, thì một mình thần học là không hiệu quà trong việc thay đổi thói quen của người ta, cho đến khi các bất tiện ấy được giải quyết trước đã.

Chuyên mục
SỐNG ĐẠO

Vụ đốt nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế đường Kỳ Đồng Sàigon, từ những góc nhìn

Mấy hôm nay nhiều người xôn xao về vụ một anh chạy xe ôm đốt nhà thờ Kỳ Đồng. Kết luận của nhà chức trách: anh ta bị tâm thần. Chuyện anh ta bị tâm thần thế nào thì bác sĩ biết, anh ta biết, ở đây chúng tôi không có ý kiến gì vì không thuộc lãnh vực của mình.

Tuy nhiên, tưởng cũng cần nhắc lại lời một vị quan thanh liêm ngày xưa: “Trên có Trời biết, dưới có đất biết”.

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang ngồi và trong nhà

Cũng có vài vị quản lý cơ sở tôn giáo có tinh thần đơn sơ một cách ngoan hiền nên tin cái rụp. Nhưng thôi, chuyện đó cũng không thuộc lãnh vực của người viết.

Ở đây chúng ta thừ xét sự việc trên đây từ góc độ pháp luật và từ góc độ Học Thuyết Xã Hội Công Giáo.

Về pháp luật: Theo nguyên tắc (người viết nhấn mạnh), chùa, nhà thờ, thánh đường, thánh thất, đình, đền, miếu, trụ sở tổ chức tôn giáo, các cơ sở đào tạo của tổ chức tôn giáo, kinh bổn sách và các đồ dùng thờ cúng được pháp luật bảo hộ. Như vậy, bất kỳ hành vi nào cố ý phá hoại các tài sản đó sẽ bị xử phạt.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi, bàn và trong nhà

Căn cứ Điều 143 Bộ luật hình sự năm 1999, sửa đổi 2009 và Khoản 1 Điều 5 Nghị định 167/2013/NĐ-CP thì hình phạt cho người đốt nhà thờ có thể như sau: phạt tù từ hai năm đến bảy năm với hành vi dùng chất nổ, chất cháy hoặc thủ đoạn nguy hiểm khác;

gây thiệt hại cho tài sản có giá trị từ năm mươi triệu đồng đến dưới hai trăm triệu đồng; phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm khi có hành vi gây thiệt hại cho tài sản có giá trị từ hai trăm triệu đồng đến dưới năm trăm triệu đồng.

Còn nếu người phạm tội mà bị tâm thần thì sao?

Khoản 1, điều 49 Bộ Luật Hình sự 2015 quy định: Đối với người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội trong khi mắc bệnh quy định tại Điều 21 của Bộ luật này, Viện kiểm sát hoặc Tòa án căn cứ vào kết luận giám định pháp y, giám định pháp y tâm thần có thể quyết định đưa họ vào một cơ sở điều trị chuyên khoa để bắt buộc chữa bệnh.

Tại khoản 2, Điều 49 của Bộ Luật Hình sự 2015 cũng quy định người phạm tội trong khi có năng lực trách nhiệm hình sự nhưng đã lâm vào tình trạng quy định tại khoản 1 thì trước khi bị kết án cũng được áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh và sau khi khỏi bệnh, người đó phải chịu trách nhiệm hình sự.

Xét dưới góc độ Học Thuyết Xã Hội Công Giáo:

Giáo Lý Công Giáo dạy: “Khủng bố là một trong những hình thức bạo lực tàn ác nhất gây kinh hoàng cho cộng đồng thế giới hiện nay; nó gieo thù hận, chết chóc, cũng như thôi thúc báo thù và trả đũa”(x. GLHTCG. 2297, HTXH 513)

“Phải lên án chính sách khủng bố một cách tuyệt đối. Chính sách khủng bố là sự khinh rẻ hoàn toàn mạng sống con người, và vì thế, không bao giờ có thể biện minh được: vì con người luôn luôn là cứu cánh chứ không bao giờ là phương tiện.

Các hành vi khủng bố đánh thẳng vào phẩm giá con người và xúc phạm tới toàn thể nhân loại: “bởi đó, mọi người có quyền chống lại chính sách khủng bố” (HTXH 514, x. Gioan Phaolô II, Thông điệp Ngày Thế giới Hoà bình năm 2002)

Cũng theo luân lý Kitô giáo, đây là tội phạm thánh vì đã xúc phạm nơi thánh.

“Điều 1205 Giáo Luật 1983 quy định: “Nơi thánh là những nơi đã được cung hiến hay được phép theo quy định của các sách phụng vụ, để dùng vào việc thờ phượng Thiên Chúa hay đề mai táng các tín hữu”.

Một hành động vừa vi phạm pháp luật, vừa trái luân lý Kitô giáo một cách nghiêm trọng như thế không thể xem như chuyện đùa hay chuyện phòng ngừa kẻ tâm thần.

Bác ái Kitô giáo đòi chúng ta yêu thương, cầu nguyện cho con người là nạn nhân của “tâm thần” như thế. Nhưng sự khôn ngoan của người môn đệ Chúa khi ra đi loan báo Tin Mừng lại đòi chúng ta cẩn trọng, e dè trước nhiều vụ phạm thánh.

“Xin cho Nước Chúa trị đến”.

Gioan Lê Quang Vinh